Trang Chủ Hòa Bình là kết quả của Công Lý và Tình Liên Đới (Is 32,17; Gc 3,18; Srs 39) - Peace As The Fruit Of Justice and Solidarity Quà tặng Tin Mừng
Lm. Giuse Ngô Mạnh Điệp
Bài Viết Của
Lm. Giuse Ngô Mạnh Điệp
Chuyện về tập sách “Dẫu vậy thì vẫn cứ tin” của cha Joseph Moingt s.j. Ngày thứ hai (tt) - Từ đức tin vào Chúa Kitô đến các giáo điều trong Giáo Hội …
Chuyện về tập sách “Dẫu vậy thì vẫn cứ tin” của tác giả Joseph Moingt s.j. (tt) - Ngày thứ hai - Từ Đức Tin vào Chúa Kitô đến các giáo điều trong Giáo Hội
Chuyện về tập sách “Dẫu vậy thì vẫn cứ tin” của tác giả Joseph Moingt, s.j. Ngày thứ nhất: Những mẩu chuyện không đầu không đuôi.
Chuyện vể tập sách “Dẫu vậy thì vẫn cứ tin” của tác giả Joseph Moingt s.j. Ngày thứ nhất - Những mẩu chuyện không đầu không đuôi (tiếp theo)
Chuyện về tập sách “Dẫu vậy thì vẫn cứ tin” của Cha Joseph Moingt, s.j. Ngày thứ nhất - Những mẩu chuyện không đầu không đuôi (tiếp theo)
Chuyện về tập sách “ Dẫu vậy thì vẫn cứ tin” của tác giả Joseph Moingt, s.j. Ngày thứ nhất Những mẩu chuyện không đầu không đuôi (tiếp theo)
Chuyện mỗi tuần – chuyện về tập sách “Dẫu vậy thì vẫn cứ tin”… Ngày đầu tiên: Những mẩu chuyện không đầu không đuôi…
Chuyện mỗi tuần – chuyện về tập sách “Dẫu vậy thì vẫn cứ tin” …
Chuyện mỗi tuần – về : Lời nói đầu của tác giả trong tác phẩm “Dẫu vậy thì vẫn cứ tin”…
Chuyện về tập sách “ Dẫu vậy thì vẫn cứ tin” – do Nhà Xuất Bản TempsPrésent in ấn…
Chuyện mỗi tuần – Phụng Vụ - nơi gặp gỡ Đức Kitô (tt) – Giáo Huấn Chúa Nhật số 18 – Tông Thư về Đào tạo Phụng vụ cho Dân Thiên Chúa số 12 (tt)…
Chuyện mỗi tuần – Phụng vụ - nơi gặp gỡ Đức Kitô (tt) – Tông thư số 12...
Chuyện mỗi tuần – chuyện về “Những Khao Khát của Thầy”…
Tản mạn ngày Giỗ Đầu của Huynh Trưởng Giuse Đỗ Bá Ái…
Chuyện mỗi tuần – chuyện về thừa sai Pierre, Auguste Gallioz – Cố Thiết ( 1882 – 1954)
Chuyễn mỗi tuần – chuyện về thừa sai Eugène Garnier – Cố Minh (1862 – 1952)
Chuyện mỗi tuần – chuyện về Thừa Sai Jean Gagnaire – Cố Định (1861 – 1931).
Chuyện mỗi tuần – chuyện về Linh Mục Thừa Sai Eugène DURAND (1864-1932)
Câu chuyện về lệnh truyền của Chúa dành cho các môn đệ trước khi các ông lên đường rao giảng…
Chuyện mỗi tuần – Lời “giải oan” cho chị Mác-ta…
Chuyện về Nhà Truyền Giáo Dorgeville – Cố Sĩ (1881 – 1967)
Chuyện về các Thừa Sai MEP - Cha Roger Delsuc – Cố Sáng – 1927 – 1974
Chuyện mỗi tuần – chuyện về người quét sân…
Chuyện mỗi tuần – chuyện về các Thừa Sai MEP - Cha Gaston DEGAS – 1880 - 1907
Chuyện về các Thừa Sai MEP - Cha Claude Charmot – 1922-1982 (tiếp theo)
Chuyện về các Thừa Sai MEP - Cha Claude – Émile – Marie Charmot…
Câu chuyện về Cha Victor Caillon (1906- 1983) – tiếp theo
Chuyện mỗi tuần – Chuyện về các Thừa Sai MEP
Chuyện mỗi tuần – chuyện về các Thừa Sai – MEP - Cha Cyprien-Théophile Brugidou (1887 – 1962)
Chuyện mỗi tuần – chuyện về các thừa sai MEP Cha BÉLIARD Donatien – Cố Phước (1913 – 1974)
Chuyện mỗi tuần – Chuyện về các Thừa sai MEP (Cha Alexis BOIVIN – Cố Nhã (1870 – 1923))
Chuyện mỗi tuần – Chuyện về các Thừa sai MEP (tiếp theo)
Chuyện mỗi tuần – Chuyện về các Thừa Sai MEP (tiếp theo)
Chuyện mỗi tuần – chuyện về các Thừa sai MEP (tiếp theo)
Chuyện mỗi tuần – Chuyện về các nhà Truyền Giáo - Thừa sai Paris
Chuyện mỗi tuần – câu chuyện về các nhà truyền giáo của Hội Thừa Sai – Paris…
Chuyện mỗi tuần – Chuyến hành hương viếng Mẹ…
Huấn giáo của Đức Thánh Cha Phanxicô sau chuyến Tông Du Hungary trong buổi tiếp kiến chung sáng thứ tư ngày 3 – 5 – 2023 tại Quảng trường Thánh Phê-rô…
Bài giáo lý XII của Đức Thánh Cha Phanxicô với đề tài : Các đan sĩ là sức mạnh vô hình hổ trợ Giáo Hội và việc truyền giáo trong Giáo Hội…
Bài giáo lý XI của Đức Thánh Cha trong loạt bài về lòng nhiệt thành truyền giáo…Và chủ đề tuần này là : Người Ki-tô hữu hãy sẵn sàng để làm chứng cho Đức Kitô…
THÂN THẦU DẦU VÀ ÔNG TIÊN TRI…

 

Đấy là thân thầu dầu bò lên mái tranh “ông râu ria” dựng tạm để xem sẽ ra sao sau  lời rao giảng của ông và nhất là xem cách xử trí của Chúa…mà có lẽ ông cũng đoán được phần nào cái kết quả…khiến ông không ngớt thấy “hậm hực”!!!

Không dễ gì để có được một tấm hình thân thầu dầu bên mái tranh…và một ông  râu ria ngồi bó gối ôm đầu…

Thế nhưng – dù sao – hình ảnh ấy cũng đã có sẵn trong đầu…mỗi chúng ta…

Tại sao ?

Bởi vì ông râu ria ấy –  tiên tri Giôna – phải thực hiện một sứ vụ mà ông “không thích” -  “không muốn”…và “không tha thiết” chút nào !!!

Phải, tiên tri Giôna được Chúa gọi và ra lệnh : “Hãy đứng dậy, đi đến Ni-ni-vê, thành phố lớn, và hô cho dân thành biết rằng sự gian ác của chúng đã lên thấu tới Ta” (Gn 1 , 1-2)

Đến Ni-ni-vê ư ? Đâu có được ! Đấy là một thành phố lớn của đế quốc Assur – “kẻ thù truyền kiếp” của Israel…và là một dân tộc tàn ác, hung tợn…

Vả lại, tội nghiệp – Israel – Dân ông – vào thời ấy,  cũng chẳng gần gũi gì với Thiên Chúa Giavê…Họ xao lãng việc phụng thờ Người…và buông thả cuộc sống của mình – Nghĩa là họ cũng đang trong tình trạng “không được ân nghĩa gì lắm”…với Thiên Chúa…Nếu mà Ni-ni-vê sám hối khi nghe ông giảng – và hầu như chắc chắn là như thế - thì quả thật tương lai không mấy sáng sủa cho dân ông…Cho nên thực sự là ông sợ: ông sợ sứ mạng của mình sẽ thành công, bởi – trong cái nhìn tiên tri của mình – ông nghĩ là ông sẽ thành công, Ni-ni-vê sẽ thay đổi…và Thiên Chúa sẽ chạnh lòng với Ni-ni-vê trong khi Dân của ông…lại đang “sa lầy” trong đời sống đức tin và tôn giáo của mình…

Vậy là tiên tri Giôna quyết định thoái thác bằng cách lặng lẽ bỏ trốn…

Chúa sai ông lên miền Bắc, ông xuống tàu đi thật xa về hướng Tây…và các học giả cho rằng ông đã đến tận Tharsis, phía Nam Tây Ban Nha ngày nay…Nghĩa là ông đã đi “ngược hướng Chúa muốn” khoảng 3.500 cây số…trong khi  Israel chỉ cách Ni-ni-vê khoảng 800 cây số về phía Đông…

Câu chuyện thân thầu dầu và ông tiên tri chỉ xảy ra ở Ni-ni-vê khi Giôna được sai đến đó thêm một lần nữa và sau khi ông đã rảo qua thành phố một ngày đường - vừa đi vừa lớn tiếng công bố : “Còn bốn mươi ngày nữa, Ni-ni-vê sẽ bị phá đổ !” Sứ điệp ngắn gọn vậy thôi, nhưng với sắc chỉ của nhà Vua : “ Đức Vua, các quan đại thần, người và súc vật, bò bê và chiên dê…không được nếm bất cứ cái gì, không được ăn cỏ, không được uống nước. Người và súc vật phải  khoác áo vải thô và hết sức kêu cầu Thiên Chúa. Mỗi người phải trở lại, bỏ đường gian ác và những hành vi bạo lực của mình. Biết đâu Thiên Chúa chẳng nghĩ lại, chẳng bỏ ý định giáng phạt, và nguôi cơn thịnh nộ, khiến chúng ta khỏi phải chết ”…Quả thực, “Thiên Chúa hối tiếc về tai họa đã tuyên bố” và “không giáng xuống nữa” !!!

Bấy giờ ông Giôna bực mình, bực lắm, và ông nổi giận” (Gn 4,1)…

Con biết rằng Ngài là Thiên Chúa từ bi nhân hậu, chậm giận, giàu tình thương, và hối tiếc vì đã giáng họa” ( Gn 4 , 2)…

Ông lếch thếch ra ngoài thành, làm một cái lều…sau khi đã “làm mình làm mẩy” với Chúa : “Giờ đây, lạy Đức Chúa, xin Ngài lấy mạng sống con đi, vì thà con chết còn hơn là sống !” ( Gn 4 , 3)…Không phải chỉ có lần này ông mới “đòi chết”…mà …là sáu lần tất cả (Gn 1,12; 4,3 x 2 lần; 4,5 x 2 lần) trong một cuốn sách vỏn vẹn có 4 chương…thì chương 2 – theo cá          c học giả - là một Thánh Vịnh được “chèn” vào để trở thành lời cầu trong bụng cá …Còn lại là ba chương ngắn ngủi và sáu lần “đòi chết” !!!

Ông  ngồi…”để xem cái gì sẽ xảy ra trong thành” (Gn 4 , 5)…

Đấy là lúc thân thầu dầu xuất hiện…

Thầu dầu là một giống cây gốc vùng Đông Phi, nhưng mau chóng lan ra khắp thế giới…và nó là giống cây duy nhất thuộc thành viên chi Ricinus, bởi hạt của nó thoáng trông như những con “bét” – con rận chó…Chữ Ricinus trong tiếng Latinh là con bét…Vào khoảng 4.000 TCN, người ta đã tìm thấy hạt cây thầu dầu trong các ngôi mộ cổ…Thầu dầu không chọn lựa đất…nên có thể nói mảnh đất hoang nào chúng cũng có thể mọc lên…Ở đây, Thiên Chúa đã cho một thân thầu dầu mọc và lớn lên khá mau…để có bóng mát cho ông tiên tri…Ông thích thú với thân thầu dầu mảnh mai và bóng mát nhỏ nhoi của nó…Thế nhưng…chỉ một đêm thôi…và khi bình minh ló dạng,  một con sâu đã gặm thân thầu dầu…làm cho tàn lá ít oi của nó héo cong…Thiên Chúa lại còn “lùa” cơn gió đông nóng bỏng đến…và để cho mặt trời chói chang dọi nắng ngay đầu ông tiên tri…

Ông tiên tri “ngất xỉu” và “xin cho được chết”   (Gn 4 , 8)…

Đấy là lúc Thiên Chúa đưa ra cho ông một câu hỏi có thể nói là khó trả lời : “Ngươi nổi giận vì cây thầu dầu, như thế có “” không ?” … Chúa đề cập đến cái “”…phải có…

Cái lý ấy là như thế này : Ông tiên tri giận chuyện thân thầu dầu mà “ông không vất vả vì nó” và “cũng không tự sức mình làm cho nó lớn lên” ... “Còn Ta - Thiên Chúa từ bi nhân hậu- chậm giận – giàu tình thương hối tiếc vì đã giáng họa  -  chẳng lẽ Ta lại không thương hại Ni-ni-vê, thành phố lớn, trong đó có rất nhiều thú vật, nhất là có hơn một trăm hai mươi ngàn người không phân biệt được bên phải với bên trái” ( Gn 4 , 10-11) – nghĩa là Ni-ni-vê đương nhiên là đã lỗi phạm, nhưng là một sự lỗi phạm do ngây ngô, do không hiểu hay chưa hiểu…và chưa nghe ai nói đến bao giờ…Đây mới chính là trọng điểm của sứ điệp câu chuyện “Thân thầu dầu và ông tiên tri” : vui vẻ giúp cho mọi dân tộc nhận biết “Thiên Chúa từ bi nhân hậu – chậm giận – giàu tình thương hối tiếc vì đã giáng họa” – một danh xưng tuyệt vời…Và tự đấm ngực chính mình…vì chưa hết lòng trong công cuộc làm cho danh xưng tuyệt vời ấy của Thiên Chúa được rạng tỏ nơi anh chị em quanh chúng ta…mà – qua cơn đại dịch cùng với việc dấn thân phục vụ trong công tác thiện nguyện – khá nhiều anh chị em Linh Mục, Tu Sĩ nhận ra rằng : thế giới quanh mình còn có thể nói là vẫn “vắng bóng Thiên Chúa” – dù hằng ngày tiếng chuông nhà thờ vẫn đổ và số người đến nhà thờ vẫn rộn ràng…

Dĩ nhiên là đã có những mất mát khi dấn thân trong công tác thiện nguyện giữa tâm Dịch, nhưng chúng ta có thể chắc chắn rằng : mọi trải nghiệm – kể cả sự mất mát – cũng là những Ơn Chúa giúp chúng ta mạnh mẽ hơn…Những người từng chung vai sát cánh với mọi anh chị em khác trong trận tuyến chống Dịch - với nhiều cung bậc cảm xúc khác nhau -  sẽ thấy yêu Chúa yêu người hơn, vững chãi niềm tin yêu và sẵn sàng hơn trong tiếng gọi Truyền Giáo – tiếng gọi hiến dâng đời mình…để “Ni-ni-vê trần gian” cảm nhận về một “Vị Thiên Chúa từ bi nhân hậu – chậm giận – giàu tình thương – và hối tiếc vì đã giáng họa” -  Vị Thiên-Chúa-Là-Cha

 

Bởi thật ra – nhờ quãng thời gian ngắn ngủi và nhiều hăm dọa của dịch bệnh  trong các Trung Tâm – mà anh chị em Linh Mục, Tu Sĩ mới cảm nhận nhiệt tình và niềm vui dễ lây lan của các tình nguyện viên khác Đạo hay không Đạo quanh mình, đồng thời cũng giúp cho những anh chị em ấy nhìn thầy niềm vui của chúng ta – niềm vui Tin Mừng và tinh thần trách nhiệm trong công việc…

Từ đó, chúng ta có thể ngâm nga :

Phần con – giữa tiếng hát tạ ơn,

Con sẽ tiến dâng Ngài hy lễ :

Con xin giữ trọn

điều đã khấn nguyện

Đức Chúa mới là Đấng

ban ơn cứu độ ( Gn 2 , 10)…

 

Lm Giuse Ngô Mạnh Điệp –  Suy nghĩ về Truyền Giáo 2021

Tác giả: Lm. Giuse Ngô Mạnh Điệp

Nguyện xin THIÊN CHÚA chúc phúc và trả công bội hậu cho hết thảy những ai đang nỗ lực "chắp cánh" cho Quê hương và GHVN bay lên!