Trang Chủ Hòa Bình là kết quả của Công Lý và Tình Liên Đới (Is 32,17; Gc 3,18; Srs 39) - Peace As The Fruit Of Justice and Solidarity Quà tặng Tin Mừng
Gs. Ben. Đỗ Quang Vinh
Bài Viết Của
Gs. Ben. Đỗ Quang Vinh
DỤ NGÔN NƯỚC TRỜI
GIA ĐÌNH MỚI - GIA ĐÌNH TÌNH YÊU
Sách Maccabê Diễn Ca
GIAO ƯỚC MỚI
THIÊN CHÚA BA NGÔI, MẦU NHIỆM TIN YÊU
LỬA THÁNH THẦN
THẮP LỬA TIN YÊU
THIÊN CHÚA Là TÌNH YÊU
Thầy Là Cây Nho Thật (Chúa Nhật V thường niên )
Mục Tử Nhân Lành (Chúa Nhật IV thường niên)
XIN CHÚA ĐỒNG HÀNH VỚI CON
BÓNG TỐI VÀ ÁNH SÁNG
THANH TẨY ĐỀN THỜ
CHÚA HIỂN DUNG
CON ĐƯỜNG HY VỌNG
ĐI THEO CHÚA
LỄ MÂN CÔI, SUY NIỆM KINH KNH MỪNG
Sách Ngôn Sứ Isaya Diễn Ca
ĐỨC TIN VÀ TỈNH THỨC
CHUYỆN BÀ RUTH, MỘT THOÁNG NHÌN KHÁI QUÁT
HỠI SATAN, HÃY LUI RA ĐÀNG SAU THẦY!
BÀ LÀ AI?
THÁNH THỂ, NHIỆM TÍCH CỦA CHÂN LÝ VÀ TÌNH YÊU
ĐỨC TIN VÀ NGUỒN MẶC KHẢI TRONG THÁNH KINH
THẦY TRÚT TÀN HƠI (Tưởng niệm ngày thứ sáu Tuần Thánh)
ĐÓNG ĐINH CHÚA (Suy niệm Tin Mừng Thứ hai Tuần Thánh)
Sách Ester Diễn Ca
NƯỚC HẰNG SỐNG
SÁCH TÔBIA DIỄN CA
TINH THẦN LỀ LUẬT VÀ SỰ DẤN THÂN
TINH THẦN LỀ LUẬT
MUỐI VÀ ÁNH SÁNG
TINH THẦN NGHÈO KHÓ
NGÀY TẾT CON VỀ THĂM MẸ
HÃY THEO TA!
ĐÂY CHIÊN THIÊN CHÚA, ĐÂY ĐẤNG XOÁ TỘI TRẦN GIAN!
SUY NIỆM VỀ BIẾN CỐ HIỂN LINH
SUY NIỆM MÙA VỌNG
ET NOX FACTA EST
KẺ GIẾT CHA
CHÚA LÀ SỰ THẬT

 

“Ta là Đường, là Sự Thật và là Sự Sống”

(Gio-an 14, 6)

“Xin Cha lấy sự thật mà thánh-hiến họ. Lời Cha là sự thật”

(Gio-an 17, 17)

Biển-Đức Đỗ Quang-Vinh

 

Dẫn Nhập 

Trong thư 1 gửi ông Ti-mô-thê, thánh Phaolô viết: “Tôi nói thật chứ không nói dối.” (1 Tm. 2, 7). Theo từ-nguyên, để chỉ về sự thật hay chân-lý, tiếng La-tinh veritas là do chữ verus mà Anh-ngữ dịch nghĩa là sự thật, có thật không chút nghi-nan, không giả-tưởng hay giả-thiết, không thêm bớt bịa đặt dựng đứng, không giả-tạo làm mất đi bản-chất tự-nhiên (existing in fact, without doubt, not imagined or supposed, not made up or articial). 

Vậy khi nói rằng “có thật”, tức là nhìn nhận sự thật ấy có giá-trị hiển-nhiên, tuyệt-đối, và vĩnh-cửu bất biến. Nhận biết giá-trị của sự thật giúp ta dễ-dàng nhìn ra được Thiên-Chúa chính là Đấng Chân Thật: “Ta là Đường, là Sự Thật, và là Sự Sống” (Gioan 14, 6). Quả vậy, Sự Thật mà Đức Giêsu Kitô nói ở đây chính là đạo-lý của Thiên-Chúa (Gioan 1, 17.7), là chính Đức Giêsu Ngôi Lời Nhập-Thể (Gioan 5, 33; 14, 6). Sách thánh có lời chép: “Chúng ta biết rằng Con Thiên-Chúa đã đến và ban cho chúng ta trí-khôn để biết Thiên-Chúa thật. Chúng ta ở trong Thiên-Chúa thật, ở trong Con của Người là Đức Giêsu Kitô. Đức Giêsu Kitô là Thiên-Chúa thật và là sự sống đời đời.” (Gioan 5, 20).

 

II. THIÊN-CHÚA LÀ SỰ THẬT HIỂN-NHIÊN 

1- Sự thật gọi là hiển-nhiên vì sự thật thì không che đậy giấu-giếm, không giả hình, lấy cái bề ngoài để che giấu cái cốt lõi bên trong.  

Cho nên: “tốt gỗ hơn tốt nước sơn”, cái chất gỗ bên trong mới là thực-chất, còn nước sơn bên ngoài chỉ là màu mè che đậy mà thôi. Đấy chỉ là cái hình dạng giả-tạo không đúng thực, nói khác, đó là giả hình. Quân Pha-ri-siêu và các kinh-sư đã nhiều lần bị Đức Giêsu Kitô khiển-trách vì họ giả hình, che giấu cái bản-chất thật sự xấu-xa bằng bộ mặt giả dối của họ, họ nói một đàng nhưng làm một nẻo (Mat. 23) 

2- Sự thật gọi là hiển-nhiên vì sự thật thì không sai lầm, dối-trá, nhưng chính-đáng, thẳng-thắn, không quanh-co lượn uốn. 

Cho nên để dọn đường cho Chúa đến, “có tiếng hô trong hoang-địa: ‘hãy dọn sẵn con đường cho Đức Chúa, sửa lối cho thẳng để Người đi; mọi thung-lũng, phải lấp cho đầy; mọi núi đồi, phải bạt cho thấp; khúc quanh-co, phải uốn cho ngay; đường lồi lõm, phải san cho phẳng!’ ’’ (Luca 3, 4-5) 

Bởi vì dối-trá thì đối nghịch với sự thật, dối-trá là bóng tối của tội ác đối nghịch với ánh sáng của sự thiện, mà “Thiên-Chúa là ánh sáng, nơi Người không có một chút bóng tối nào”, và như lời Thánh Gioan:

“Nếu chúng ta nói

Là chúng ta hiệp-thông với Người

Mà lại đi trong bóng tối,

Thì chúng ta nói dối

Và không hành-động theo sự thật

(1 Gioan 1, 5-6)

Ma quỷ là kẻ nói dối, chúng chống lại sự thật, không đứng về phía sự thật, từ-khước sự thật. Cho nên Chúa Giêsu nói với những người Do-Thái dối-trá rằng: “Nếu các ông ở lại trong lời của tôi, thì các ông thật là môn-đệ của tôi, các ông sẽ biết sự thật, và sự thật sẽ giải-phóng các ông. Cha các ông là ma quỷ, và các ông muốn làm những gì cha các ông ham thích. Ngay từ đầu, nó đã là tên sát nhân. Nó đã không đứng về phía sự thật, vì sự thật không ở trong nó. Khi nó nói dối là nó theo bản-tính của nó, bởi vì nó là kẻ nói dối và là cha sự gian-dối. Còn tôi, chính vì tôi nói sự thật, nên các ông không tin tôi.” (Gioan 8, 31-32; 44-45).  

3- Sự thật gọi là hiển-nhiên vì sự thật thì đơn-sơ tự-nhiên, có thế nào thì cứ diễn-tả, thể-hiện y nguyên như thế, cứ tự-nhiên như trẻ nhỏ hồn-nhiên không màu mè.

Thư thánh Gia-cô-bê viết: “Hễ có thì phải nói có, không thì phải nói không” (Gia-cô-bê. 5, 12). Thiên-Chúa là chân-lý, Người chuộng sự thật nên Người yêu mến trẻ nhỏ vì chúng thật-thà, đơn-sơ: “Khi người ta dẫn trẻ em đến để Đức Giêsu chạm tay vào chúng, các môn-đệ đã xẵng giọng với chúng. Thấy vậy, Người bực mình nói với các ông: ‘Cứ để trẻ em đến với Thầy, đừng ngăn cấm chúng, vì Nước Thiên-Chúa thuộc về những ai giống như chúng. Thầy bảo thật anh em, ai không đón nhận Nước Thiên-Chúa như một trẻ em, thì sẽ chẳng được vào’ ”. Rồi Người ôm lấy các trẻ em và đặt tay chúc lành cho chúng.” (Mc. 10, 13-16).

 

II- THIÊN-CHÚA LÀ SỰ THẬT TUYỆT-ĐỐI 

1- Sự thật gọi là tuyệt-đối vì không thể chối cãi, chẳng cần lý luận chứng-minh, đương nhiên được chấp nhận, và ai ai cũng đều cảm nhận như thế.

  

Mô-hình trên đây cho ta hình-dung mầu-nhiệm Thiên-Chúa Ba Ngôi tam vị nhất thể là một chân-lý tuyệt-đối, vĩnh-cửu.  

Nói rằng: “Người ta ai cũng phải chết”, thì đó là một sự thực không thể phủ-nhận, chẳng cần phải chứng-minh. Cũng như trong toán-học, định-đề khác với định-lý buộc phải chứng-minh bằng lý luận. Định-đề (axiom) thì phải chấp nhận đó là sự thật không thể chối cãi, được chấp nhận bằng cảm-quan quy-nạp, chứ không bằng diễn-dịch biện-luận (Axiom is accepted as true without proof or argument. It is clear and evident without proof). Ví-dụ có một định-đề phát biểu rằng: “ở ngoài một đường thẳng nằm trên cùng môt mặt phẳng, chỉ có thể vẽ được một đường thẳng khác duy nhất song song với đường thẳng ấy, không thể vẽ được một đường thẳng thứ hai nào khác song song với nó”. Đó là sự thực hiển-nhiên, ai cũng cảm nhận như vậy, cảm nhận được mà không cần chứng-minh (demonstrate), chỉ có thể xác-minh (justify) mà thôi. Ví dụ một cách khác thông thường hơn cho dễ hiểu: “Một tổng-thể bao giờ cũng lớn hơn phần-tử của tổng-thể”: quả cam đương-nhiên lớn hơn mỗi múi cam khi bổ ra. 

 1.1- Chính định-đề này cho ta một mô-hình phác-hoạ chân-dung của Thiên-Chúa, chỉ có một Thiên-Chúa duy nhất, cũng như trên cùng một mặt phẳng chỉ có một đường thẳng song song với một đường thẳng nằm trên mặt phẳng ấy. Cũng trong toán-học, đường thẳng thì chạy từ vô cực này trong quá-khứ “từ trước vô cùng” qua thời-điểm hiện-tại “bây giờ”, thẳng đến vô cực kia trong tương-lai “đời đời chẳng cùng”, hay đường tròn thì “vô thuỷ vô chung”, không có khởi-điểm và tận-điểm, hoặc một tam giác đều thì có 3 cạnh bằng nhau, ba góc bằng nhau, tất cả họp thành một tam-giác duy nhất.  

Nếu chấp nhận điều sơ-đẳng này là sự thật, thì tại sao ta không thâm-tín được Thiên-Chúa là Đấng vô thuỷ vô chung với mầu-nhiệm Tam Vị Nhất Thể là “Một Đức Chúa Trời có Ba Ngôi, Ngôi Nhất là Cha, Ngôi Hai là Con, Ngôi Ba là Thánh-Thần; Ba Ngôi ấy bằng nhau, không Ngôi nào hơn, Ngôi nào kém, và Ba Ngôi cũng là một Chúa mà thôi”. (Sách Bổn cũ). Đó là Sự Thật. 

 2.2- Thiên-Chúa là Sự Thật tuyệt-đối. Cho nên thư thánh Phaolô gửi ông Ti-mô-thê viết rằng:

 “….Thiên-Chúa, Đấng cứu-độ chúng ta, Đấng muốn cho mọi người được cứu-độ và nhận biết chân-lý. Thật vậy, chỉ có một Thiên-Chúa, chỉ có một Đấng trung-gian giữa Thiên-Chúa và loài người: đó là một con người, Đức Ki-tô Giêsu, Đấng đã tự hiến làm giá chuộc mọi người.” (1 Ti-mô-thê 2, 3-5) 

2- Ta nhận biết mà xác-minh sự hiện-hữu của Thiên-Chúa qua các kỳ-công Người đã tạo dựng. 

Có những sự thật mà nhiều người không tin, không chấp nhận, vì không cách gì chứng-minh được đó là sự thật, và phải chờ thời-gian, hoàn-cảnh cùng những sự việc thực-tế xảy ra kiểm-nghiệm, mới biết đó là sự thật. Chẳng hạn, nghe lời kể của đứa trẻ thật-thà, hồn-nhiên, đơn-sơ, nhiều người không tin, mặc dù đó là có thật. Tương-tự, nhiều người không tin có Chúa, vì tuy họ không lập luận, nhưng họ không thể chối cãi được những mầu-nhiệm kỳ-công Thiên-Chúa đã thực-hiện ngoài sức hiểu biết của con người, và những điều hiển-nhiên trước mắt này ít ra cũng đủ xác-minh để ta không những xác-tín mà còn phải thâm-tín có sự hiện hữu đích thực của Thiên-Chúa.

Sách Thánh có lời chép:

“Trời cao tường thuật truyền loan,

Công-trình kỳ-vĩ vinh-quang của Ngài.”

(Thánh-Vịnh 18, 2) (*) 

Khi chiêm ngắm các tạo-vật, dưới ánh sáng tự-nhiên của lý-trí, con người có thể nhận biết được Thiên-Chúa một cách chắc-chắn, như lời thánh Phaolô gửi các tín-hữu Rô-ma: “Những gì người ta có thể biết về Thiên-Chúa, thì thật là hiển-nhiên trước mắt họ, vì chính Thiên-Chúa đã cho họ thấy rõ. Quả vậy, những gì người ta không thể nhìn thấy được nơi Thiên-Chúa, tức là quyền-năng vĩnh-cửu và thần-tính của Người, thì từ khi tạo thành vũ-trụ, trí khôn con người có thể nhìn thấy được qua những công-trình của Người.” (Rm. 1, 19-25) 

Quả thế, lời Chúa dạy: “Hãy hỏi bầy vật, chúng dạy-dỗ ngươi! Hãy hỏi chim trời, chúng chỉ bảo ngươi! Rắn rết dưới đất sẽ giảng dạy ngươi! Vì có loài nào trong bọn chúng lại không biết rằng chính tay Chúa đã dựng nên mọi sự đó?” (Job 12, 7-9) 

3- Thiên-Chúa là Sự Thật, đối nghịch với Dối-Trá là cha của ma quỷ, cho nên “không ai có thể làm tôi hai chủ” (Mat. 6, 24) 

Dĩ-nhiên là ta phải đứng về phía Sự Thật, làm tôi một Thiên-Chúa mà thôi. Thánh-thư chỉ dẫn cho biết cách nào để biết là ta đứng về phía Sự Thật. 

3.1- Trước hết là minh-định lập-trường tuyên xưng Đức Tin.

“Căn cứ vào điều này,

anh em nhận ra thần-khí của Thiên-Chúa:

thần-khí nào tuyên xưng Đức Giêsu Kitô

là Đấng đã đến và trở nên người phàm

thì thần-khí ấy bởi Thiên-Chúa,

còn thần-khí nào không tuyên xưng Đức Giêsu

thì không bởi Thiên-Chúa;

đó là thần-khí của tên phản Kitô.

Anh em đã nghe nói là nó đang tới

Và hiện nay nó đang ở trong thế-gian rồi.

 

Hỡi anh em là những người con bé nhỏ!

Anh em thuộc về Thiên-Chúa

Và anh em đã thắng được các ngôn-sứ giả đó

Vì Đấng ở trong anh em mạnh hơn kẻ ở trong thế-gian.

 

Các ngôn-sứ giả đó thuộc về thế-gian

Vì thế, chúng nói theo thế-gian, và thế-gian nghe chúng,

Còn chúng ta, chúng ta thuộc về Thiên-Chúa.

Ai biết Thiên-Chúa thì nghe chúng ta.

Ai không thuộc về Thiên-Chúa

Thì không nghe chúng ta.

Chúng ta cứ dựa vào đó mà nhận ra

Thần-Khí dẫn đến sự thật

Và thần-khí làm cho sai lầm.

(1 Gioan 4, 2-6)

 

3.2- Sau nữa, để chúng tỏ sự thật và đứng về phía sự thật, ta phải xác-tín Thiên-Chúa là tình yêu: yêu mến Thiên-Chúa và yêu tha-nhân. 

Hạt muối kia, trước biển cả, không sao thấu-triệt được đại-dương mênh-mông sâu thẳm, nó phải hoà trong giòng nước cho đến tan hẳn vào nước biển, mới thấy biển bao-la như thế nào, con người đối với Thiên-Chúa cũng vậy, cũng phải nhập hồn vào với Người để cho hồn mình tan biến trong Người bằng tình yêu:

“Tình yêu bắt nguồn từ Thiên-Chúa.

Phàm ai yêu thương thì đã được Thiên-Chúa sinh ra

Và người ấy biết Thiên-Chúa.

Ai không yêu thương, thì không biết Thiên-Chúa,

Vì Thiên-Chúa là tình yêu.

Ai ở lại trong tình yêu

Thì ở lại trong Thiên-Chúa

Và Thiên-Chúa ở lại trong người ấy”

(1 Gio-an 4, 7-8, 16)  

Thật thế, có yêu Chúa thì mới biết yêu thương tha-nhân, do đó mới biết Chúa đích thực, vì như lời thanh Gio-an: “Ai yêu mến Thiên-Chúa thì cũng yêu thương anh em mình” (1 Gio-an 4, 21), lại phải yêu thương thật tình: “chúng ta đừng yêu thương nhau nơi đầu môi chót lưỡi, nhưng phải yêu thương cách chân thật và bằng việc làm. Căn cứ vào điều đó, chúng ta sẽ biết rằng chúng ta đứng về phía sự thật.” (1 Gio-an 3, 18-19)

 

III. THIÊN-CHÚA LÀ SỰ THẬT VĨNH-CỬU 

Đã gọi là sự thật thì trước sau như một, không thay đổi. Kẻ thay lòng đổi dạ không đứng về phía sự thật, họ là kẻ đen bạc dối-trá. Trái lại Thiên-Chúa là Đấng trung-tín. 

“Chúa chẳng phải như loài người mà biết nói dối, chẳng như con cái A-Dong mà biết phản-bội. Nào có phải Người nói mà không làm, phán dạy mà không thực-hiện đâu.” (Dân Số 23, 19). 

Người là chân-lý vĩnh-cửu, là mẫu gương trung-tín cho mọi người học hỏi và bắt chước. “Đức Giêsu là Amen của Thiên-Chúa, là chứng-nhân trung-thành và chân thật, là khởi-nguyên của mọi loài Thiên-Chúa tạo dựng” (Khải-Huyền 3, 14). Amen nghĩa là tin thật như vậy, chắc-chắn là như thế, là tiếng dùng để xác-tín lòng trung-thành của Chúa và lòng tin của con người. 

Chúa luôn luôn giữ lời hứa. Trong Cựu-Ước, đã biết bao lần dân Người được chở-che, cứu thoát theo lời Người đã hứa. Người hứa ban Đấng Cứu Thế, thì đã sai Con Một Người giáng trần để chuộc tội loài người phản-bội bất trung.

Trước khi “bỏ thế-gian mà đến cùng Chúa Cha” (Gio-an 16, 28), Chúa Giêsu cầu nguyện: “Con không xin Cha cất họ khỏi thế-gian, nhưng xin Cha gìn giữ họ khỏi ác-thần. Họ không thuộc về thế-gian cũng như Con đây không thuộc về thế-gian. Xin Cha lấy sự thật mà thánh-hiến họ. Lời Cha là sự thật. Như Cha đã sai con đến thế-gian, thì con cũng sai họ đến thế-gian. Con xin thánh-hiến chính mình con cho họ, để nhờ sự thật, họ cũng được thánh-hiến”. (Gio-an 17, 15-19) 

Người lại còn hứa với các môn-đệ rằng: “Thầy sẽ xin Chúa Cha và Người sẽ ban cho anh em một Đấng Bảo-Trợ khác, đến ở với anh em luôn mãi. Đó là Thần-Khí Sự Thật, Đấng mà thế-gian không thể đón nhận, vì thế-gian không thấy và cũng chẳng biết Người. Còn anh em biết Người, vì Người luôn ở giữa anh em và ở trong anh em.” (Gio-an 14, 16-17). Quả-nhiên, đang khi các tông-đồ họp nhau ngày lễ Ngũ Tuần, thì trong “tiếng gió ùa mạnh”, Thánh-Thần Thiên-Chúa đã lấy “hình lưỡi lửa” “đậu xuống từng người một, và ai nấy đều được tràn đầy ơn Thánh-Thần, bắt đầu nói các thứ tiếng khác nhau.” (Công Vụ Tông Đồ 2, 1-4). Từ đó Thánh-Thần Thiên-Chúa hằng hoạt-động tích-cực trong đời sống của tín-hữu và Hội Thánh Người. “Chính Thần-khí cầu thay nguyện giúp chúng ta …..và Thiên-Chúa, Đấng thấu suốt tâm can, biết Thần-Khí muốn nói gì.” (Rô-ma 8, 26-27) và “chính Thần-Khí mới làm cho sống, chứ xác thịt chẳng có ích gì. Chính Lời Chúa là Thần-Khí và là sự sống.” (Gio-an 6, 63).  

Sau cùng, trung-thành với lời hứa, Chúa Giêsu hằng ở cùng ta luôn mãi trong phép Thánh-Thể. 

2-Sự thật vẫn là sự thật dù cho vật đổi sao dời. Chân-lý thì bất biến. 

2.1-Thiên-Chúa là Đấng vĩnh-hằng.

“Con ngợi ca tình Chúa muôn nơi mãi mãi,

Cao rao lòng thành tín Chúa vạn đại lâu dài.”

(Thánh-Vịnh 89, 2) (*)

Người hằng hữu từ trước muôn đời và mãi mãi cho đến muôn đời. Người không phải là đoạn thẳng có khởi-điểm và tận-điểm, nhưng là đường thẳng vô cực, là đường tròn vô thuỷ vô chung: “Từ khi núi đồi chưa được tạo thành, địa-cầu và vũ-trụ chưa được dựng nên, thì Ngài vẫn là Thiên-Chúa đến muôn đời.

“Từ khi chưa có núi đồi,

Địa-cầu vũ-trụ còn thời hồng-hoang,

Thì Thiên-Chúa vẫn vĩnh-hằng,

Từ muôn muôn thuở vô chung đời đời.

(Thánh-Vịnh 90, 2) (*)

 

 2.2- Chúa là chủ thời-gian:

“Chúa là cha của ánh sáng, nơi Người chẳng có biến-dịch, tối-tăm và thay đổi” (Gia-cô-bê 1, 17); “Trời đất sẽ tiêu tan, nhưng Chúa, Chúa còn mãi mãi. Mọi sự sẽ cũ nát như quần áo, như đồ mặc đổi thay, vì chính Chúa biến đổi chúng. Nhưng Chúa vẫn còn y nguyên, tháng năm của Chúa thì vô tận.” 

“Địa-cầu này, xưa Chúa chôn móng vững,

Chính tay Ngài đã tạo dựng vòm trời.

Chúng sẽ tiêu tan, nhưng Ngài còn mãi,

Chúng như áo cũ, cũng phải mòn hao,

Ngài sẽ thay chúng khác nào thay áo,

Nhưng chính Ngài, vẫn tiền hậu y nguyên,

Tháng năm Ngài vẫn triền-miên bất diệt.

(Thánh-Vịnh 101, 27-28) (*)

Kết-luận

1- Hình tròn trên mặt phẳng rõ-rệt là hình tròn, nhưng khi nhìn trong không-gian ba chiều mắt ta thấy nó biến-dạng nhưng nó vẫn là một hình tròn ấy. Cái nhìn đa dạng của hình tròn kia cho ta cái nhìn hướng về Thiên-Chúa Ba Ngôi, một Thiên-Chúa với nhiều khuôn dáng tuỳ theo chiều kích của mỗi cách nhìn: đó là Ðấng Công- Minh, Khôn-Ngoan, Trung-Tín, Nhân-Từ, v.v… nhưng vẫn là một Ðấng Tối-Cao duy-nhất, và đó là Sự Thật.

2- Ðến đây, câu hỏi được đặt ra là: đường nào dẫn tới Thiên-Chúa? Cuộc lữ-hành trần-thế đầy gian-lao mệt-mỏi, làm sao có đủ sức tiếp-tục hành-trình? Chúa Ki-tô đã trả lời: “Ta là Ðường, là Sự Thật, và là Sự Sống”. Ngài mời gọi ta đi theo Ngàiđến với Ngài để múc nơi Ngài nguồn sống bất tận.

3- Con người, trong thân-phận mỏng giòn yếu-ớt, vẫn cần có điểm tựa để được bảo-hộ, hướng-dẫn. Dĩ nhiên nơi nương-tựa phải khả-tín, nghĩa là người bảo-hộ phải có quyền-năng, công- minh, khôn-ngoan và nhân-hậu, tắt một lời, người ấy là một vị tốt lành chống lại sự gian-ác, là một bậc Chân-Thật, luôn luôn đứng về phía Sự Thật.

Quy-chiếu vào bối-cảnh văn-hoá cội nguồn, người dân Việt, cũng xác-tín vào một Ðấng thiêng-liêng vô hình, toàn-năng, toàn-ái, toàn-chân, đó là Ông Trời. Dân-gian vẫn nói: “Ông Trời có mắt” cho nên “Khôn-ngoan chẳng lại với Trời”, và:

“Của Trời, Trời lại lấy đi,

Giương hai con mắt, làm chi được Trời.”

Vì vậy họ bảo nhau sống sao cho có đức, có nhân:

“Ở hiền thì lại gặp lành,

Áo rách tan-tành, có Trời vá cho.”

Và họ trấn an nhau hãy vững lòng tin ở Trời, vì Trời chính là Đấng Tạo-Hoá toàn năng:

“Xin Trời đừng nắng, chớ mưa,

Lâm-râm gió mát cho vừa lòng tôi.”

Dưới mắt người Kitô-hữu, Ông Trời ấy chính là Thiên-Chúa. Mối tương-quan giữa văn-hóa Việt và Kitô-giáo, vì thế, về phương-diện này, lại càng chứng tỏ giá-trị của Sự Thật, rằng có Trời và Ông Trời là Sự Thật hiển-nhiên, tuyệt-đối và vĩnh-hằng vĩnh-cửu, bất-diệt trong thời-gian và trong không-gian

--------------------------------------------------------------------------------

(*) “Thánh-Vịnh Diễn-Ca”, Biển-Đức Đỗ Quang-Vinh, nxb Tôn Giáo, 2010

 

Tác giả: Gs. Ben. Đỗ Quang Vinh

Nguyện xin THIÊN CHÚA chúc phúc và trả công bội hậu cho hết thảy những ai đang nỗ lực "chắp cánh" cho Quê hương và GHVN bay lên!