Trang Chủ Hòa Bình là kết quả của Công Lý và Tình Liên Đới (Is 32,17; Gc 3,18; Srs 39) - Peace As The Fruit Of Justice and Solidarity Quà tặng Tin Mừng
Gs. Ben. Đỗ Quang Vinh
Bài Viết Của
Gs. Ben. Đỗ Quang Vinh
Sách XUẤT HÀNH DIỄN CA
LẮNG NGHE VÀ ĐÓN NHẬN
Sách Sáng Thế Diễn Ca
Giữ Đạo và Sống Đạo
CỰU ƯỚC: CÁC SÁCH GIÁO HUẤN DIỄN CA
Sách GIẢNG VIÊN DIỄN CA
KHÔN NGOAN VÀ TRI THỨC
HOA TƯƠI TRÊN SA MẠC
KHUA CHIÊNG GIÓNG TRỐNG
HIỆN TƯỢNG TRỪ QUỶ hay HIỆN TƯỢNG MA QUỶ?
CHỌN ĐƯỜNG MÀ ĐI
HAY MẮT BẠN GANH TỊ, VÌ TÔI NHÂN LÀNH CHĂNG?
SAU CƠN MƯA TRỜI LẠI SÁNG
GIÁO HỘI TRONG CƠN BÃO TÁP
TIẾNG NÓI TRONG HOANG ĐỊA
ĐÂY LÀ CON YÊU DẤU CỦA CHA
HÃY MẶC LẤY NGƯỜI MỚI
AI MUỐN ĂN BAO NHIÊU TUỲ THÍCH
TRONG HOANG LIÊU, CON LẮNG NGHE TIẾNG CHÚA
Đức Tin Chiến Thắng Tà Thần, Khôi Phục Sự Sống
CON NGHE THEO CHÚA GỌI CON
Thư Mục Vụ Mới của Đức Hồng Y Collins: “Trái tim nói với trái tim” ngày: 28-04-2021
THÁNH THẦN THIÊN CHÚA, XIN NGÀI NGỰ ĐẾN
CON NGƯỜI ĐỨNG GIỮA TRỜI ĐẤT
NÓI VỚI ĐẠI DƯƠNG (à l'Océan)
KHÔN NGOAN VÀ TRI THỨC
MA MÈRE - MẸ TÔI
Mẹ Tình Thương
NHÌN TƯỢNG CHÚA, TIÊN QUYẾT HÃY NGẮM CHÚA THỰC SỰ HIỂN DUNG (Sois De Bronze et De Marbre et Surtout Sois De Chair)
Cuộc Đời Nghiệt Ngã Quá! (bộ sưu tập thơ: Hạnh Phúc 1891)
Bộ sưu tập HÁT DÂNG KINH CON XIN LÀM KIẾP PHÙ SA
THE GATE OF THE YEAR - CÁNH CỬA ĐẦU NĂM
GIUSE, MỘT ĐỜI TÍN TRUNG THẦM LẶNG
ĐÊM THÁNH HỒNG ÂN
ĐÊM THÁNH ÂN TÌNH
KINH TRUYỀN TIN và TIẾNG CHUÔNG CHÍNH NGỌ
Maria Mẹ ơi! Tại Sao Mẹ Khóc?
ĐỨC TRINH NỮ GIỮA CHÍNH NGỌ
CHÚA VẪN Ở BÊN TÔI
Thánh ca KHI NÀO CHÚA ĐÃ GỌI CON
CHÚA VẪN Ở BÊN TÔI

Xin được chia sẻ ơn lạ Chúa đã ban, cách đây 33 năm, cũng ngày này 17-9-1987

Năm 2012, kỷ niệm 100 năm ngày sinh Hàn mặc Tử, linh mục Trăng Thập Tự chủ biên bộ sưu tập CÓ MỘT VƯỜN THƠ ĐẠO, gồm 4 cuốn, như một bộ lịch sử văn học công giáo, liệt kê các nhà thơ Công Giáo, sau Hàn Mặc Tử, theo thứ tự năm sinh. Trong bộ sưu tập này, có tên Biển Đức Đỗ Quang Vinh nơi cuốn 2, trang 316. Linh mục chủ biên yêu cầu có thêm một bài chia sẻ cảm nghiệm đức tin, để các độc giả ngoài Công Giáo có th tiếp cận, cho nên mở đầu trang tuyển thơ, tác giả có bài viết “CHÚA VẪN Ở BÊN TÔI” =>

http://thanhlinh.net/sites/default/files/Images/TinTuc/2012/VuonTho_NoiDung02.pdf

CHÚA VẪN Ở BÊN TÔI

 

“Giêsu, Maria, Giuse! Con xin phó dâng linh hồn và xác con trong tay ba đấng!” Tôi liên tục lập đi lập lại lời nguyện tắt mà Ông Nội tôi dạy phải đọc mỗi tối từ thuở tôi còn ấu thơ. Chúng tôi, hai vợ chồng, con gái lớn và đứa cháu gái bảo nhau “dọn mình ăn năn tội”. Chúng tôi đang chìm dần trong biển sình. Lún sâu tưởng chừng như sình đang dâng lên, lên đến bụng, lên đến ngực, sẽ lên tới cổ, chết mất thôi! Cùng nhau lần chuỗi Mân Côi, hết còn nghĩ tới sình đang lên dần, sẽ dìm mình xuống đáy biển, rồi thiếp đi cho tới khi mở mắt thấy hừng đông le-lói, thấy thuỷ-triều xuống, trên bãi sình mênh-mông, người dân bản-địa lố-nhố trượt những tấm ván đến cấp-cứu. Đêm ấy, đêm ngày 17-9-1987, trên vịnh Long Yai, tôi mới thực-sự cảm-nghiệm được sự can-thiệp nhãn-tiền của Chúa và Mẹ Maria, không phải chỉ lần này, mà trải qua nhiều chặng đường của tháng năm, Người vẫn đến với tôi.

Chiều hôm trước, chờ cho lúc nắng chiều dần tắt, người ta dùng con sào cắm xuống lòng biển để đo mực nước nông sâu. Được rồi! Nhảy xuống! Tiếng hô bắt buộc đoàn chúng tôi mười mấy người, ai nấy mau mau bơi vào bờ. Càng vào trong, càng thấy nông, chân đã chạm bùn, càng phấn khởi lội cho lẹ. Nào ngờ, đó là biển sình, càng lúc càng lún sâu. Lo sợ, kêu cứu, vô vọng, hãi-hùng. Nửa đêm, mấy tên cướp biển tới, ra hiệu sẽ đưa vào bờ. Bao nhiêu nữ-trang, đồng hồ tuột hết đưa ra. Rồi chúng vào bờ mất hút trong khi đó mình cảm rõ đang lún dần. Ăn năn tội, phó thác nơi Mẹ Maria và Chúa Quan-Phòng, cũng chẳng còn vương nỗi ám ảnh lo âu vì đã lạc mất hai con nhỏ giữa cuộc hành-trình gian nguy trước khi tới vịnh này.

Được cứu sống, được nghe kể lại, chính chỗ chúng tôi lún sình trong đêm qua, người ta đã từng vớt được nhiều xương người. Tuy hết hú hồn, song nỗi ám ảnh để lạc mất con lại bắt đầu dằn vặt tâm-tư. Hai tháng trời nơi tạm trú không nguôi niềm tuyệt-vọng, bị lương-tâm dày vò, chúng tôi chỉ còn biết trông cậy và cầu xin. Qua mầu nhiệm Mân Côi thứ năm Mùa Vui, Đức Mẹ đã nghe lời khẩn-khoản van nài vì “con thâm tín Chúa không bỏ rơi con, như Mẹ đã tìm gặp lại được Con Mẹ trong Đền Thánh”. 

Có tin con mình nhắn chúng đang ở một hòn đảo và sẽ tới đoàn tụ với mẹ cha. Không sao tả hết được niềm vui mừng. Bao nhiêu biến-cố trong đời từ thời ấu thơ hiện về trong ký-ức, bao nhiêu hoạn nạn xảy ra trong gia-đình, bao nhiêu tai nạn chết hụt kể cả lúc chưa có trí khôn được nghe kể lại, và ngay cả đến bây giờ có những tai nạn tình cờ xảy đến, tôi mới nghiệm ra rằng luôn luôn có Chúa và Mẹ Maria đồng-hành, Người lúc nào cũng là phao cấp-cứu của tôi trong biển thời-gian.

“Cha trao cho con mười nén bạc, con không được chôn giấu” lời Chúa như lúc nào cũng văng vẳng trong cuộc đời, trong những tháng ngày còn lại. Trải nghiệm này đã khơi nguồn thi-hứng cho tôi chiêm-niệm trong bài “Nơi Đâu Con Đã Gặp Ngài?”  (1) và nói lên lòng tri ân trong bài hát “Lạy Chúa Yêu Thương ” (2) cho nên lời cảm tạ được ghi ngay nơi trang đầu của cuốn thơ kinh toàn tập “Con Xin Làm Kiếp Phù-Sa":

Tạ ơn Thiên-Chúa từ-nhân

Vinh Danh Thiên-Chúa, tri-ân Mẹ Ngài:

Cứu đàn con thoát hiểm-tai,

Đoái thương nghe chúng con nài van xin.

 

(để ghi nhớ đặc-ân được Chúa cứu thoát tai-biến thập tử nhất sinh ngày 17-9-1987

và qua mầu-nhiệm Mân-Côi thứ 5 Mùa Vui, Mẹ Maria ban bình an của Chúa 

cho tìm thấy hai con thất lạc của mình ngày 27-11-1987)

Biển-Đức Đỗ Quang-Vinh

* * *

Nơi Đâu Con Đã Gặp Ngài? 

Nơi đâu con đã gặp Ngài?

Khi nào Ngài đã đoái-hoài gọi con?

Giờ soi trong ánh hoàng-hôn,

Mới hay Ngài vẫn ở gần bên con. 

1

Ngày ấy lúc chuông thánh-đường còn ngân vang, khi lời kinh bình-an vẫn râm-ran chưa dứt, con nghe tiếng vọng từ vun-vút trời cao: Ngài gọi con vào. Con khóc chào đời giữa tiếng nói cười mừng reo rối-rít. Ngài cho con mở mắt, thấy không-gian chi-chít lối ra vào: cười khóc xôn-xao, ồn-ào tấp-nập. Con ngó trước nhìn sau: những bước chân dồn-dập đi mau. Ngài cho con thuốc màu "năm, tháng", con vẽ dáng hình con chập-chờn, thấp-thoáng theo giòng thăm-thẳm thời-gian.

 

Ngày ấy khi sương đêm vừa tan, không-gian chan-hòa nắng ấm, đất trời đầy ắp hân-hoan: Ngài gọi con vào đoàn, đoàn chiên Ngài chăn dắt. Ngài cho con muối đất, con ướp chát tim con, cho lòng son thắm mãi. Ngài dạy con lái thuyền nhân-ái theo giòng mặn đắng thời-gian. Ngài cho con Lửa hồng, con đốt cháy hồn con, cho đời con thắp sáng; Ngài dạy con làm đèn sáng thế-gian.

 

Trong lớp học, sau những buổi trường tan, Ngài lẫn trong đám bạn-bè hỏi-han trò-chuyện. Ngài ở giữa chúng con trong những buổi cầu nguyện sớm hôm. Ngài cùng con đi hái hoa thơm ngắt lá, dâng lên Mẹ hiền, dâng tất cả đời con. Ngài cùng con đi trên đường mòn sỏi đá. Ngài cho con Thánh-Giá làm kỷ-niệm. Ngài luôn-luôn hiện-diện khi đời con chuyển-biến. Ngài cùng con chung chuyến lữ-hành vượt biển thời-gian.

2 

Từ lúc sương mai còn quyện ánh bình-minh lung-linh tình yêu chan-chứa, đến khi chiều vàng úa tàn thoi-thóp hắt-hiu, Ngài ẩn sau những khuôn mặt đăm-chiêu dập-dìu đi qua cuộc sống:

Thống-khổ tù đày,

Tủi nhục đắng cay,

Trắng tay xơ-xác,

Đói khát bơ-vơ;

Những thân gầy côi-cút trẻ thơ,

Những mái đầu bạc phơ ủ-rủ,

Những lưng còng ngày đêm lam-lũ,

Những giếng mắt lệ dâng ứa tràn,

Những chiếc xe lăn tất-tả bên lề giòng đời yên-hàn no đủ,

Những chiếc nạng gõ nhịp cho tấm thân mòn lăn-lóc với thời-gian,

Những người thất-thểu lang-thang,

Một đời bạc-bẽo khát mong tình người

Trên môi tắt ngấm nụ cười,

Cả đời mong ánh mặt trời rọi soi.

Con đã làm gì? Ngài ơi!

Con đã làm gì cho những con tim tả-tơi rách nát?

Con đã hắt-hủi làm ngơ.

Con đã thờ-ơ lãnh-đạm.

Con chẳng dám tiếp một ai.

Thì ra con đã bỏ Ngài,

Thì ra con đã phí hoài thời-gian.

Thời-gian làm vốn hành-trang,

Lãi lời chẳng có, vốn càng hụt hao.

Bây giờ biết tính làm sao?

Hoàng-hôn sắp tắt đi vào bóng đêm.

3

Con lạy Chúa Chiên,

Con biết Ngài nhân-hiền đại-độ.

Xin Ngài hãy dừng cơn thịnh-nộ,

Xin khoan-hồng nâng đỡ hồn con.

Xin đừng để cho hoàng-hôn vụt tắt,

Cho con chuộc tội làm khí-cụ bình-an:

Đem hân-hoan vào nơi u-uất,

Đem lời Ngài đến tất cả muôn dân.

Lạy Chúa khoan-nhân!

Khi nào khép cửa không-gian,

Xin Ngài mở lối Thiên-Đàng cho con.

Thân con dầu đã héo-hon,

Nguyện đem nước mắt rửa mòn lối đi.

Con nắm áo Mẹ từ-bi,

Ngài đâu nỡ đuổi con đi, hở Ngài?

Biển-Đức Đỗ Quang-Vinh

 

 (1) BÀI NƠI ĐÂU CON ĐÃ GẶP NGÀI? được tóm ý trong clip 

=> THÁNH CA CHÚA HIỂN DUNG

https://youtu.be/fgEw7gTKkwI

 

(2) Bài LẠY CHÚA YÊU THƯƠNG =>https://youtu.be/Jtf28P7ou28

 

(3) Trong sưu CÓ MỘT VƯỜN THƠ ĐẠO  nói trên, có bài KHI NÀO CHÚA ĐÃ GỌI CON. 

Bài này được thể hiện trong clip thánh ca =>

https://www.youtube.com/watch?v=OdDgi8dGxVA&feature=youtu.be

 

 

Tác giả: Gs. Ben. Đỗ Quang Vinh

Nguyện xin THIÊN CHÚA chúc phúc và trả công bội hậu cho hết thảy những ai đang nỗ lực "chắp cánh" cho Quê hương và GHVN bay lên!