Trang Chủ Hòa Bình là kết quả của Công Lý và Tình Liên Đới (Is 32,17; Gc 3,18; Srs 39) - Peace As The Fruit Of Justice and Solidarity Quà tặng Tin Mừng
Tiến Sĩ Tâm Lý Trần Mỹ Duyệt
Bài Viết Của
Tiến Sĩ Tâm Lý Trần Mỹ Duyệt
LỄ TRUYỀN TIN CHO ĐỨC MẸ
GIÁ TRỊ CỦA MỘT KIẾP NGƯỜI
LÒNG THƯƠNG XÓT CHÚA: QUÀ TẶNG CỦA PHỤC SINH
30 ĐỒNG CỦA GIUĐA VÀ BÌNH DẦU THƠM CỦA MARIA MAĐALÊNA
CHỨNG NHÂN PHỤC SINH
CON LỪA (Suy niệm Chúa Nhật Lễ Lá)
CHÚA CỠI LỪA VÀO GIÊRUSALEM
THÁNH GIUSE QUA KINH THÁNH TÂN VÀ CỰU ƯỚC
NHỮNG NGUYÊN NHÂN GÂY ĐỔ VỠ HÔN NHÂN
NAM HAY NỮ, THÀNH PHẦN NÀO CHỦ ĐỘNG LY DỊ NHIỀU HƠN?
CHÚA BIẾN HÌNH TRƯỚC MẶT CÁC ÔNG
NHỮNG CƠN CÁM DỖ CỦA CHÚA GIÊSU
Qua Sa Mạc, Thiên Chúa Dẫn Chúng Ta Tới Tự Do (SỨ ĐIỆP MÙA CHAY 2024 CỦA ĐỨC THÁNH CHA PHANXICÔ)
GỌI EM HAI TIẾNG “MÌNH ƠI!”
NGƯỜI CON HOANG ĐÀNG CỦA TIN MỪNG LUCA
GIÁ TRỊ VÀ VẺ ĐẸP CỦA NGƯỜI NỘI TRỢ
CHÚA MÀ CŨNG KHÙNG!
CHÚNG TÔI ĐÃ THẤY NGÔI SAO CỦA NGƯỜI XUẤT HIỆN BÊN PHƯƠNG ĐÔNG
LỄ TRỌNG ĐỨC MARIA, MẸ THIÊN CHÚA - BÀI GIẢNG CỦA ĐỨC GIÁO HOÀNG BENEDICT XVI - Vương Cung Thánh Đường Vatican - Chúa Nhật, 1 tháng 1 năm 2012
THÁNH GIA NAZARETH MẪU GƯƠNG CÁC GIA ĐÌNH
THIÊN CHÚA ĐÃ HÓA THÂN THÀNH TRẺ THƠ ĐỂ CHÚNG TA CÓ THỂ HIỂU ĐƯỢC NGÀI (Bài giảng của ĐTC Bênêđíctô XVI trong Thánh Lễ Nửa Đêm 2006)
TRÁI TÁO NOEL
MẸ MARIA VÔ NHIỄM NGUYÊN TỘI
ĐỪNG COI THƯỜNG MÙA VỌNG ĐẦU TIÊN, ĐỂ MÙA VỌNG THỨ HAI KHÔNG LÀM CHÚNG TA KHIẾP SỢ
BÀI GIẢNG CỦA THÁNH GIÁO HOÀNG GIOAN PHAOLÔ II Đại Lễ Chúa Giêsu Kitô, Vua Vũ Trụ 22 tháng Mười Một, 1998
SỐNG VỚI LÒNG BIẾT ƠN
CÁC THÁNH TỬ ĐẠO VIỆT NAM
NHÓM TRỪ QUỶ HAY “NHÓM CỦA QUỶ”?
CHÚNG TA LÀ ĐỀN THỜ CỦA THIÊN CHÚA
CÂU HỎI CỦA NGƯỜI KHÔNG TÊN
THÁNH NHÂN LÀ NHỮNG AI? LÀM SAO TÔI CÓ THỂ NÊN THÁNH?
THÁNG 11: THÁNG ĐỀN ƠN VÀ BÁO HIẾU
THÁNH SỬ LUCA
ĐẠO ĐỨC SINH HỌC VÀ LINH HỒN BẤT TỬ
KHẨU NGHIỆP!
THIÊN THẦN LÀ AI? CÁC NGÀI ĐƯỢC TẠO DỰNG NÊN ĐỂ LÀM GÌ?
“LÒNG SÙNG KÍNH ĐỨC MẸ LÀ TẤM VÉ THÔNG HÀNH GIÚP TA VƯỢT THOÁT KHỎI HỎA NGỤC” (St. Ephrem)
TẠI SAO THA NHƯNG LẠI KHÔNG QUÊN. LÝ DO?
CÁC TỔNG LÃNH THIÊN THẦN
CÁC TÔNG ĐỒ ĐÃ SỐNG VÀ CHẾT NHƯ THẾ NÀO SAU KHI CHÚA VỀ TRỜI?
MẦU NHIỆM PHỤC SINH QUA CHIẾC KHĂN LIỆM (SUY NIỆM CỦA ĐỨC BÊNÊĐÍCTÔ XVI CN 5 PHỤC SINH, 2 THÁNG NĂM 2010)

 

 

Trần Mỹ Duyệt chuyển ngữ và đề tựa

 

Anh chị em thân mến,

Đây là thời khắc mà tôi đã từng mong đợi. Tôi đã đứng trước Khăn Liệm Thánh trong nhiều trường hợp khác nhau, nhưng lúc này, qua cuộc Hành Hương này và giây phút này tôi đang cảm nghiệm về nó bằng một cường độ đặc biệt: Có lẽ vì trong những năm vừa qua đã cho tôi cảm nhận nhiều hơn đối với thông điệp của Hình Ảnh phi thường này. Và trên tất cả, tôi có thể nói bởi vì giờ này, tôi ở đây như Đấng Kế Vị của Phêrô, và tôi mang trong tim tôi toàn thể Giáo Hội, đúng ra, toàn thể nhân loại.

Người ta có thể nói rằng Khăn Liệm là một Hình Ảnh của mầu nhiệm này, Hình Ảnh của Thứ Bẩy Tuần Thánh. Thật ra, nó là một tấm khăn được dùng liệm xác của một người đã bị đóng đinh, như cách thức mà những gì các Phúc Âm đã nói với chúng ta về Chúa Giêsu, Đấng đã bị đóng đinh vào giờ ngọ, và chết vào khoảng ba giờ chiều. Khi màn đêm buông xuống, vì là Parasceve, có nghĩa là, buổi chiều Thứ Bẩy Tuần Thánh, Giuse người Arimathea, một thành viên giầu có và uy tín của Nghị Viện, đã can đảm xin Pontius Pilate để được mai táng Chúa Giêsu trong ngôi mộ mới mà ông đã cho khoét vào đá không xa đồi Golgotha. Theo luật, ông đã mang theo khăn liệm, và sau khi đã đem Chúa Giêsu xuống khỏi thập giá, ông đã bọc Ngài và an táng trong mộ đó (cf. Mk 15: 42-46).  Đây là những gì Phúc Âm của Thánh Máccô đã kể và các Thánh Sử khác cũng đồng ý với ngài. Từ giây phút đó, Chúa Giêsu yên nghỉ trong mồ cho đến rạng sáng của ngày sau Sabbath, và Khăn Liệm Turin đã cho chúng ta thấy hình ảnh về thân thể của Ngài trong mồ qua một thời gian chóng vánh (khoảng một ngày rưỡi), nhưng mang giá trị vô cùng bao la của nó.       

Thứ Bẩy Tuần Thánh là ngày khi Thiên Chúa tiếp tục dấu kín, chúng ta đã đọc trong một bài giảng xưa: “Chuyện gì đã xảy ra? Hôm nay trái đất bị bao phủ trong thinh lặng hoàn toàn, yên lặng sâu thẳm và lặng thinh, yên lặng sâu xa bởi vì Hoàng Đế đang ngủ… Thiên Chúa đã chết trong thân xác, và đã xuống để đánh thức vương quốc của sự chết.” (Ancient Homily on Holy Saturday, PG 43, 439). Trong Kinh Tin Kính, chúng ta tuyên xưng Chúa Giêsu Kitô đã “chịu đóng đanh dưới thời Pontius Pilate, chết và được mai táng. Ngài đã xuống Ngục Tổ Tông. Ngày thứ ba, Ngài đã chỗi dậy từ cõi chết”.    

Thưa anh chị em, trong thời đại của chúng ta, một cách đặc biệt, sau khi đã trải qua thế kỷ vừa qua, nhân loại đã trở nên mẫn cảm, cách riêng đối với mầu nhiệm của Thứ Bảy Tuần Thánh. Sự dấu kín của Thiên Chúa là một phần của hiện tại thuộc tâm linh con người, trong sự hiện hữu của phần lớn thượng tầng trí thức, giống như một khoảng trống trong trái tim mà nó tiếp tục phát triển mỗi ngày một rộng lớn hơn. Vào cuối thế kỷ thứ 19, Nietzsche đã viết: “Thiên Chúa đã chết! Và chúng ta đã giết Ngài!” Câu nói nổi tiếng này, một cách văn chương, rõ ràng đã xuất phát từ truyền thống Kitô giáo. Chúng ta thường nhắc lại nó trong khi viếng Đường Thánh Giá, nhưng có lẽ không hoàn toàn hiểu về những gì chúng đọc. Sau hai Thế Chiến, nhiều nhà giam và trại lao động tập trung, Hiroshima và Nagasaki. Kỷ nguyên của chúng ta đã không ngừng trở thành một Thứ Bẩy Tuần Thánh: Bóng tối của ngày này thách thức tất cả những người đang hoang mang về cuộc sống, và nó đặc biệt thách thức chúng ta là những người có đức tin. Cả chúng ta nữa, cũng có những vấn đề để đối phó với sự tối tăm này.

Tuy nhiên, Sự Chết của Con Thiên Chúa, Chúa Giêsu thành Nazareth đã đem lại một nhãn quan trái ngược, một cách hoàn toàn tích cực, một nguồn hy vọng và an ủi. Và điều này nhắc nhở tôi về một sự thật rằng Khăn Liệm Thánh hành động như một tài liệu “hình ảnh”, với cả hai chiều một “tiêu cực” và một “tích cực”. Và thực tế, đây là những gì như nó là: sự tối tăm nhất của mầu nhiệm đức tin cùng lúc với dấu hiệu của ánh sáng huy hoàng nhất của hy vọng không bao giờ cùng tận. Thứ Bẩy Tuần Thánh là một “phần đất bỏ ngỏ” giữa sự Chết và Phục Sinh, nhưng “phần đất bỏ ngỏ” này đã có Một Người bước vào, chỉ duy Một Người, Ngài đã đi qua nó với những dấu hiệu của Cuộc Thương Khó của Ngài nhân danh con người: Passio Christi. Passio hominis. Và Khăn Liệm nói với chúng ta một cách chích xác và làm chứng một cách rõ ràng về giây phút duy nhất và có một không hai cùng lúc trong lịch sử của nhân loại và thế giới, trong đó Thiên Chúa, trong Chúa Giêsu Kitô, không chỉ chia sẻ cái chết của chúng ta, cũng như việc chúng ta ở lại trong cái chết một cách kết hợp trọn vẹn nhất.     

Trong “khoảnh khắc sau đó” này, Chúa Giêsu Kitô “xuống âm phủ.” Những chữ này mang nghĩa gì? Chúng có nghĩa là Thiên Chúa, đã tự hạ Chính Mình thành con người, đạt đến điểm của việc bước vào sự quạnh hiu toàn diện nhất của con người, nơi mà không chỉ ánh sáng của tình yêu vào được, nơi mà toàn bộ sự băng hoại ngự trị mà không có từ ngữ nào hơn: “hỏa ngục”. Chúa Giêsu Kitô, nhờ ở lại trong sự chết, đã đi qua cửa của cao điểm quạnh hưu để dẫn chúng ta vượt qua nó cùng với Ngài. Chúng ta tất cả, ở một điểm nào đó, cảm thấy cảm giác sợ hãi của quên lãng, và đó là những gì chúng ta sợ hãi nhất về cái chết, hệt như khi chúng ta là những đứa trẻ, chúng ta sợ bị cô đơn trong bóng tối, và chỉ có thể được bảo đảm bởi sự diện diện của người yêu thương chúng ta. Đúng vậy, điều này đã xảy ra một cách chính xác vào ngày Thứ Bẩy Tuần Thánh: tiếng của Thiên Chúa đã vang lên trong vương quốc sự chết. Điều không thể tưởng tượng đã xảy ra: Nó là, Tình Yêu đã xuyên qua “hỏa ngục”. Ngay cả trong sự tối tăm rùng rợn nhất của tận cùng nỗi cô đơn của con người, chúng ta có thể nghe tiếng gọi chúng ta và tìm ra, nắm lấy bàn tay chúng ta và dẫn chúng ta ra khỏi đó. Con người sống vì chúng ta được yêu và có thể yêu; và nếu tình yêu xuyên qua vương quốc sự chết, thì sự sống cũng có thể vươn tới đó. Trong thời khắc cực kỳ cô quạnh, chúng ta sẽ không bao giờ bị cô đơn: Passio Christi. Passio hominis.

Đây là mầu nhiệm của Thứ Bẩy Tuần Thánh! Một cách chính xác từ đó, từ bóng tối của sự chết của Con Thiên Chúa, ánh sáng của hy vọng mới đã chiếu tỏa: ánh sáng của Phục Sinh. Và nó xem như đối với tôi là, nhìn ngắm Khăn thánh này qua cặp mắt đức tin, người ta có thể nhận thức một cái gì đó của ánh sáng này. Một cách hiệu quả, Khăn Liệm đã được nhận chìm trong bóng tối mênh mông cùng một lúc chiếu sáng rạng ngời; và tôi nghĩ rằng nếu hàng ngàn và hàng ngàn người đến tôn kính nó, không kể đến những người đã chiêm niệm nó qua những hình ảnh, là bởi vì họ nhìn trong đó không chỉ có bóng tối, nhưng còn có ánh sáng; không duy chỉ đánh bại sự sống và tình yêu, nhưng hơn nữa là chiến thắng, chiến thắng của sự sống trên sự chết, của tình yêu trên hận thù. Họ thực sự nhìn sự chết của Chúa Giêsu, nhưng họ cũng nhìn thấy sự Phục Sinh của Ngài; trong cận kề sự chết, sự sống giờ đây rực rỡ, vì tình yêu ngự trị trong nó. Đây là sức mạnh của Khăn Liệm: từ khuôn mặt của “Con Người của Đau Khổ” này, Ngài đã mang theo mình khát vọng của con người qua mọi thời đại và mọi nơi, khát vọng của chúng ta nữa, những đau khổ của chúng ta, những khó khăn của chúng ta và tội lỗi của chúng ta từ khuôn mặt Ngài một sự vinh quang cao cả chiếu soi, một quyền năng vô biên mang hai sự thật trái chiều. Khuôn mặt này, tay và chân này, cạnh sườn này, toàn thân này nói lên. Nó là tiếng nói tự nó chúng ta có thể nghe thấy trong thinh lặng. Khăn Liệm nói thế nào? Nó nói bằng máu, và máu là sự sống! Khăn Liệm là một Dấu Hiệu bằng máu, máu của một người đã bị đánh đòn, đội mão gai, chịu đóng đinh, và cạnh sườn bị đâm thâu. Hình ảnh in trên Khăn Liệm là hình ảnh của một người chết, nhưng máu đó nói về sự sống của Ngài… Máu đó và nước nói về sự sống. Nó giống một dòng suối âm thầm chảy trong thinh lặng, và chúng ta có thể nghe được, chúng ta có thể lắng nghe nó trong thinh lặng của Thứ Bẩy Tuần Thánh.

Anh chị em thân mến, chúng ta hãy luôn luôn ca tụng Chúa vì sự trung tín và tình thương của Ngài. Khi chúng ta rời khỏi nơi thánh này, ước gì chúng ta đem theo vào cặp mắt chúng ta hình ảnh của Khăn Liệm. Chớ gì chúng ta mang trong tim mình lời yêu thương và ngợi khen Thiên Chúa bằng cuộc sống đầy đức tin, hy vọng, và bác ái.

 

Cám ơn anh chị em.

______

VENERATION OF THE HOLY SHROUD

MEDITATION OF HIS HOLINESS BENEDICT XVI

Fifth Sunday of Easter, 2 May 2010

 https://www.vatican.va/content/benedict-xvi/en/speeches/2010/may/documents/hf_ben-xvi_spe_20100502_meditazione-torino.html

 

Tác giả: Tiến Sĩ Tâm Lý Trần Mỹ Duyệt

Nguyện xin THIÊN CHÚA chúc phúc và trả công bội hậu cho hết thảy những ai đang nỗ lực "chắp cánh" cho Quê hương và GHVN bay lên!