Trang Chủ Hòa Bình là kết quả của Công Lý và Tình Liên Đới (Is 32,17; Gc 3,18; Srs 39) - Peace As The Fruit Of Justice and Solidarity Quà tặng Tin Mừng
Lm. Inhaxio Trần Ngà
Bài Viết Của
Lm. Inhaxio Trần Ngà
Triệt phá thành lũy vô hình
Tỉnh thức để khỏi bị hủy diệt
Điều kiện thiết yếu để được hưởng phúc thiên đàng
Chịu khổ nạn với Chúa Giê-su
Để cho tâm hồn tỏa sáng
Ra đi cũng là trở về
Tâm hồn siêu thoát
Đôi cánh để bay lên
Trách nhiệm loan báo Tin mừng
Bữa tiệc của vua Trời
Biết ơn người chỉ lỗi cho mình
Hoàn thiện bản thân
Có tha thứ mới được thứ tha
Cảm thương người lầm lỗi
Để đổi lấy hạnh phúc vô tận đời sau
Hồng phúc được biết Chúa
Bí quyết để được yêu thương
Điểm tựa duy nhất trên cõi đời
Chia bánh cho nhau
Khám phá kho báu Tin mừng
Thiên Chúa không tiêu diệt người tội lỗi
Ấp ủ Lời Chúa trong tâm hồn
Gạn sạch tâm hồn
Sống vì Chúa hay sống vì mình?
Đừng sợ vì có Chúa chở che
Trao ban tất cả cho mọi người
Hồng ân Thánh thể
Tình yêu Thiên Chúa vô biên
Kiệt tác của Chúa Thánh Thần
Chúa lên trời đem hy vọng cho thế giới
Như mẹ hiền và con thơ
Có một tương quan thật lạ lùng
Đón nhận hay khước từ lời Chúa?
Đỉnh cao của lòng thương xót
Sống lại với Chúa phục sinh
Yêu cho đến cùng
Những tủi nhục của Chúa Giê-su trước khi bước vào cuộc khổ nạn
Khát sống
Một thứ mù rất đáng sợ
Khát vọng của con người
MỜI CHÚA NGỰ TRỊ TRONG TÂM HỒN

(Suy niệm Tin Mừng thánh Luca (Lc 7, 36-50) trích đọc vào Chúa Nhật 11 thường niên )
 

Vì tôn trọng Thiên Chúa, Mẹ Maria và các Thánh, các tín hữu Việt Nam thường đặt tượng ảnh thánh ở những chỗ cao trọng nhất, như ở trên tháp nhà thờ, trên những tượng đài uy nghi đồ sộ.

Trong mỗi gia đình công giáo, nhà nào cũng lập bàn thờ và đặt ảnh tượng Chúa ở vị trí quan trọng và xứng đáng nhất trong gia đình.

Thế nhưng, điều đáng buồn là lắm khi người ta quan tâm đặt tượng ảnh Chúa lên những nơi thật cao cho mọi người trông thấy mà lại quên đặt Chúa ngự trong tâm hồn mình, để ngày đêm có Chúa ở với mình, để lúc nào cũng có thể lắng nghe tiếng Chúa nhắc bảo, để có một đời sống gần gũi thân mật và tương hợp với Người. Tâm hồn mỗi người mới thật sự là nơi mà Thiên Chúa hằng mong muốn ngự trị.


 

Cách đón tiếp của ông Si-môn

Hôm ấy, theo thánh sử Lu-ca thuật lại (Lc 7, 36-50), ông Si-môn, một người thuộc Nhóm Pha-ri-sêu mời Chúa Giê-su đến nhà dùng bữa, nhưng chẳng rõ vì lý do gì, ông ta tiếp đón Chúa không được mặn mà cho lắm.

Ở Palestine thời Chúa Giê-su, khi có khách đến nhà, theo phép lịch sự đòi hỏi, chủ nhà thường tiến hành ba việc sau đây: một là bày tỏ lòng quý trọng bằng cách dành cho khách một chiếc hôn bình an; hai là rửa chân cho khách, ba là đốt hương liệu cho hương thơm lan tỏa khắp nhà hoặc nhỏ vài giọt dầu hoa hồng lên đầu người khách quý.

Thế nhưng ông Si-môn không làm như thế cho Chúa Giê-su. Tuy có mời Chúa đến nhà nhưng ông chỉ dành cho Chúa một chỗ trong bàn tiệc mà chẳng dành cho Người một chỗ trong tâm hồn mình.


 

Cách đón tiếp của người đàn bà tội lỗi

Trái với thái độ hờ hững của ông Si-môn, một thiếu phụ mang đầy tai tiếng trong vùng đã bất chấp dư luận, tìm đến tận nhà ông Si-môn, nồng nhiệt đón tiếp Chúa Giê-su, không phải vào nhà mình, nhưng vào tâm hồn mình cách rất tha thiết.

Vừa thấy Chúa Giê-su, chị quỳ sụp xuống chân Người và bỗng nhiên òa lên khóc nức nở; khóc vì chị đã để cho vô vàn lầm lỗi xâm chiếm tâm hồn; khóc vì hận mình đã không đủ sức hoàn lương và bước theo con đường cao đẹp mà Chúa Giê-su mời gọi; khóc vì gặp được Chúa Giê-su là Bậc Thầy cao quý, không hề khinh bỉ chị như bao người khác nhưng đã nhìn chị bằng ánh mắt tôn trọng và yêu thương.

Nước mắt dàn dụa đã làm ướt đẫm đôi chân Chúa Giê-su. Lấy gì mà lau bây giờ? Thôi, kệ, cứ xõa tóc xuống mà lau, cho dù theo phong tục xứ Palestine thời đó, một phụ nữ xõa tóc giữa nơi công cộng có thể bị khinh dể, chê cười.

Và rồi, với tất cả tấm lòng tôn trọng và yêu mến, chị trút hết dầu thơm đắt giá chứa trong bình bạch ngọc lên đôi chân Chúa Giê-su, như trút cả tình yêu trong đáy tim mình cho Chúa và tha thiết hôn lên đôi chân ấy.

Thế là chị cũng không ngờ là mình đã giữ đúng phép khi tiếp khách quý đến nhà: rửa chân cho khách, nhưng không phải bằng nước ao hồ như người ta thường làm mà là bằng những giọt nước mắt thương yêu; hôn chào khách, nhưng không phải hôn lên má khách theo thông lệ, mà là hôn lên đôi chân Chúa với tấm lòng kính mến tri ân; và xức dầu thơm quý, nhưng không phải xức lên đầu mà là lên đôi chân của Chúa.

Trái với ông Si-môn chủ nhà chỉ tiếp đón Chúa lấy lệ nên chỉ dành cho Chúa một chỗ trong bàn tiệc mà không dành cho Người một chỗ trong tâm hồn, người phụ nữ nầy đã thực sự đón tiếp Chúa với tất cả tấm lòng thương mến và thực sự dành cho Chúa một chỗ quan trọng trong tâm hồn, trong trái tim mình.


 

Cách tiếp đón của chúng ta

Hiện nay, bất cứ lúc nào Thiên Chúa cũng muốn đến với chúng ta và chờ mong được mỗi người chúng ta tiếp đón.

Chúng ta đón tiếp Chúa với tâm tình và thái độ nào?

Đón tiếp Chúa cách hững hờ nhạt nhẽo như ông Si-môn biệt phái hay thân tình mật thiết như người phụ nữ trên đây?

Chỉ dành cho Chúa một chỗ trên bàn thờ hay đón nhận Chúa vào lòng để Chúa ngự trị trong tâm hồn và trong cuộc sống?


 

Cầu nguyện

Lạy Chúa Giê-su, Chúa muốn chúng con trở thành bạn hữu thân thiết của Chúa. Xin đừng để chúng con gạt Chúa ra bên lề cuộc sống chúng con.

Xin cho chúng con luôn đặt Chúa ngự trong tâm hồn mình, để ngày đêm có Chúa ở với mình, để lúc nào cũng có thể lắng nghe tiếng Chúa nhắc bảo, để có một đời sống gần gũi thân mật và tương hợp với Chúa hơn.


 

Linh Mục Inhaxiô Trần Ngà


 

Tin mừng Lu-ca (Lc 7, 36-50

 

36 Có người thuộc nhóm Pha-ri-sêu mời Đức Giê-su dùng bữa với mình. Đức Giê-su đến nhà người Pha-ri-sêu ấy và vào bàn ăn.37 Bỗng một phụ nữ vốn là người tội lỗi trong thành, biết được Người đang dùng bữa tại nhà ông Pha-ri-sêu, liền đem theo một bình bạch ngọc đựng dầu thơm.38 Chị đứng đằng sau, sát chân Người mà khóc, lấy nước mắt mà tưới ướt chân Người. Chị lấy tóc mình mà lau, rồi hôn chân Người và lấy dầu thơm mà đổ lên.

39 Thấy vậy, ông Pha-ri-sêu đã mời Người liền nghĩ bụng rằng: "Nếu quả thật ông này là ngôn sứ, thì hẳn phải biết người đàn bà đang đụng vào mình là ai, là thứ người nào: một người tội lỗi! "40 Đức Giê-su lên tiếng bảo ông: "Này ông Si-môn, tôi có điều muốn nói với ông! " Ông ấy thưa: "Dạ, xin Thầy cứ nói."41 Đức Giê-su nói: "Một chủ nợ kia có hai con nợ: một người nợ năm trăm quan tiền, một người năm chục.42 Vì họ không có gì để trả, nên chủ nợ đã thương tình tha cho cả hai. Vậy trong hai người đó, ai mến chủ nợ hơn? "43 Ông Si-môn đáp: "Tôi thiết tưởng là người đã được tha nhiều hơn." Đức Giê-su bảo: "Ông xét đúng lắm."

44 Rồi quay lại phía người phụ nữ, Người nói với ông Si-môn: "Ông thấy người phụ nữ này chứ? Tôi vào nhà ông: nước lã, ông cũng không đổ lên chân tôi, còn chị ấy đã lấy nước mắt tưới ướt chân tôi, rồi lấy tóc mình mà lau.45 Ông đã chẳng hôn tôi một cái, còn chị ấy từ lúc vào đây, đã không ngừng hôn chân tôi.46 Dầu ô-liu, ông cũng không đổ lên đầu tôi, còn chị ấy thì lấy dầu thơm mà đổ lên chân tôi.47 Vì thế, tôi nói cho ông hay: tội của chị rất nhiều, nhưng đã được tha, bằng cớ là chị đã yêu mến nhiều. Còn ai được tha ít thì yêu mến ít."48 Rồi Đức Giê-su nói với người phụ nữ: "Tội của chị đã được tha rồi."49 Bấy giờ những người đồng bàn liền nghĩ bụng: "Ông này là ai mà lại tha được tội? "50 Nhưng Đức Giê-su nói với người phụ nữ: "Lòng tin của chị đã cứu chị. Chị hãy đi bình an."


 

 

Tác giả: Lm. Inhaxio Trần Ngà

Nguyện xin THIÊN CHÚA chúc phúc và trả công bội hậu cho hết thảy những ai đang nỗ lực "chắp cánh" cho Quê hương và GHVN bay lên!