Trang Chủ Hòa Bình là kết quả của Công Lý và Tình Liên Đới (Is 32,17; Gc 3,18; Srs 39) - Peace As The Fruit Of Justice and Solidarity Quà tặng Tin Mừng
Lm. Inhaxio Trần Ngà
Bài Viết Của
Lm. Inhaxio Trần Ngà
Trang điểm tâm hồn (Suy niệm Mồng Một tết)
Chiên Thiên Chúa
Con Chiên đền tội
Tìm gặp Thiên Chúa giữa lòng đời
Nhìn ngắm gia đình Chúa Giê-su tại Bê-lem (Suy niệm Lễ Thánh Gia)
Thiên Chúa ở với người bất hạnh
Sứ mạng của Chúa cứu thế
Không sám hối sẽ bị hủy diệt
Chọn vua nào ?
Tử đạo là thông phần vào cuộc khổ nạn của Chúa Giê-su (Suy niệm lễ các thánh tử đạo tại Việt Nam)
Cuộc sống mai sau
Đổi đời như Da-kêu
Bông lúa cúi đầu
Nhận ra ân huệ Chúa ban
Làm tròn bổn phận người tôi tớ
Chuyển đổi của cải phù du thành kho tàng vĩnh cửu
Yêu quý và trân trọng người tội lỗi
Từ bỏ là quy luật sinh tồn
Học sống khiêm nhường
Hạnh phúc vì có Mẹ (Tâm tình người con nhỏ nhân ngày lễ Mẹ lên trời)
Sở hữu kho tàng trên thiên quốc
Đừng lãng quên linh hồn
Diễm phúc được làm con của Cha trên trời
Quà tặng vô giá
Làm gì để được sống đời đời
Làm dịu cơn khát của Thiên Chúa
Tôn trọng quan điểm người khác
Hồng ân Thánh thể
Gia đình ki-tô hữu hiệp thông nên một
Cuộc sáng tạo mới
Chúa Giê-su về trời dọn chỗ cho chúng ta
Đền thờ cao quý nhất
Phù hiệu của người môn đệ Chúa Giê-su
Để khỏi bị diệt vong
Người nấu bếp lạ thường
Lòng thương xót Chúa được thể hiện qua mỗi Thánh lễ hằng ngày
“Bàn Tay” cứu độ
Chết cho người mình yêu (Suy niệm thứ Sáu tuần thánh)
Vác thập giá với Chúa Giê-su (Suy niệm Lễ Lá)
Trở về với nội tâm
SỐNG VÌ MỌI NGƯỜI

 

(Suy niệm Tin mừng Mác-cô (1, 29-39) trích đọc vào Chúa Nhật 5 thường niên B)

 

Nhìn vào xã hội loài người, chúng ta nhận thấy có hai hạng người mang hai tính cách đối nghịch: Một là hạng người vị kỷ; hai là hạng người vị tha.


 

Người vị kỷ 

 

Người vị kỷ là hạng người chỉ biết sống vì mình, đặt bản thân mình làm trung tâm cho cuộc sống. Tất cả mọi hoạt động của họ đều quy về bản thân, nhằm mưu cầu hạnh phúc cho riêng mình mà không hề quan tâm giúp đỡ người khác, thậm chí còn làm hại người khác để kiếm lợi cho mình.


 

Người vị tha 

 

Người vị tha là người quên mình để quan tâm chăm lo, phục vụ người khác. Chúa Giê-su là tiêu biểu cho hạng người nầy. Ngài chọn tha nhân làm trung tâm cho tình yêu của Ngài hướng tới; chọn mọi người làm đối tượng cho sự phục vụ tận tuỵ của Ngài và Ngài làm tất cả những gì có thể, để mưu cầu hạnh phúc cho nhân loại. Ngài chỉ biết sống vì người khác, sống để cứu độ người khác đến độ hiến trao cả mạng sống mình.

 

Tin mừng Mác-cô (1, 29-39) hôm nay phác hoạ lại chân dung Đức Giê-su, một người hoàn toàn vị tha, luôn cúi xuống trên những mảnh đời lầm than khốn khổ để giúp đỡ cứu vớt họ.  
Hôm ấy, “Đức Giê-su đi đến nhà hai ông Si-môn và An-rê. Có ông Gia-cô-bê và ông Gio-an cùng đi theo. Lúc đó, bà mẹ vợ ông Si-môn đang lên cơn sốt, nằm trên giường. Lập tức họ nói cho Ngài biết tình trạng của bà. Ngài lại gần, cầm lấy tay bà mà đỡ dậy; cơn sốt dứt ngay và bà phục vụ các ngài.
 

Chiều đến, khi mặt trời đã lặn, người ta đem mọi kẻ ốm đau và những ai bị quỷ ám đến cho Ngài. Cả thành xúm lại trước cửa. Đức Giê-su chữa nhiều kẻ ốm đau mắc đủ thứ bệnh tật và trừ nhiều quỷ.”
Sáng hôm sau, “lúc trời còn tối mịt, Ngài đã thức dậy, đi ra một nơi hoang vắng và cầu nguyện ở đó.”
 

Cầu nguyện chưa được bao lâu, “Ông Si-môn và các bạn kéo nhau đi tìm. Khi gặp Ngài, các ông thưa: “Mọi người đang tìm Thầy đấy!”
 

Chúa Giê-su không khoanh vùng phục vụ của Ngài trong phạm vi nhỏ hẹp. Ngài muốn vươn đến nhiều nơi. Chúa Giê-su không giới hạn tình yêu của Ngài cho một thiểu số, nhưng ban phát cho hết mọi người. Thế nên “Ngài bảo các ông: “Chúng ta hãy đi nơi khác, đến các làng xã chung quanh, để Thầy còn rao giảng ở đó nữa, vì Thầy ra đi cốt để làm việc đó.” Rồi Ngài đi khắp miền Ga-li-lê, rao giảng trong các hội đường của họ và trừ quỷ.”

 

Nói tóm lại, không một người đau khổ nào đến với Chúa Giê-su mà không được Ngài quan tâm chăm sóc. Không một kẻ bất hạnh nào gặp Chúa mà chẳng được Chúa dủ lòng thương. Chúa đến trần gian để sống cho mọi người, yêu thương hết mọi người và hiến thân phục vụ tất cả không trừ ai.


 

Sống vị tha theo gương Chúa Giê-su

 

Sở dĩ mỗi chiếc lá trên cây được tươi tốt là nhờ thân cây và nhờ những chiếc lá khác nuôi dưỡng nó.

 

Tương tự như thế, mỗi người chúng ta được tồn tại và phát triển là nhờ xã hội và nhờ những người khác nuôi sống chúng ta.

 

Vậy thì đến lượt mình, mỗi người chúng ta cũng phải góp phần vào việc làm cho những người chung quanh chúng ta được tồn tại và phát triển.

 

Do đó, không ai được phép bo bo chăm lo cho riêng mình, nhưng phải cống hiến đời mình phục vụ anh chị em chung quanh.

 

Trong khu vườn kia có hai cây cam. Một cây không bao giờ sinh trái nên chủ vườn tỏ ra thất vọng về nó và muốn chặt bỏ nó đi; trong khi cây kia năm nào cũng trỗ sinh nhiều quả ngọt nên được chủ vườn yêu quý. Cũng thế, người nào có nhiều cống hiến tốt đẹp cho đời sẽ làm cho bản thân mình nên cao cả và đáng được mọi người yêu quý hơn.
 

Lạy Chúa Giê-su,

 

Chúa luôn vị tha và đã sống hết mình vì mọi người.
Xin cho chúng con biết noi gương Chúa, đừng ích kỷ chỉ biết quy về mình, chỉ biết mưu tìm hạnh phúc cho mình, nhưng biết hướng về tha nhân để mưu tìm hạnh phúc cho người khác.

 

Nếu hôm nay chúng con chỉ biết chăm lo phục vụ bản thân mình mà không dấn thân phục vụ người khác, thì vào lúc từ giã đời này, chúng con sẽ cùng chịu án phạt đời đời với lão phú hộ không biết thương xót La-da-rô khốn khổ (Lu-ca 16, 19-31), hoặc như những người bị Chúa lên án trong dụ ngôn “Phán xét cuối cùng” vì đã không yêu thương phục vụ những người chung quanh. (Mát-thêu 25, 31-46).


 

Linh mục Inhaxiô Trần Ngà

 

TIN MỪNG MÁC-CÔ

Mc 1, 29-39

29 Vừa ra khỏi hội đường Ca-phác-na-um, Đức Giê-su đi đến nhà hai ông Si-môn và An-rê. Có ông Gia-cô-bê và ông Gio-an cùng đi theo.30 Lúc đó, bà mẹ vợ ông Si-môn đang lên cơn sốt, nằm trên giường. Lập tức họ nói cho Người biết tình trạng của bà.31 Người lại gần, cầm lấy tay bà mà đỡ dậy; cơn sốt dứt ngay và bà phục vụ các ngài.

32 Chiều đến, khi mặt trời đã lặn, người ta đem mọi kẻ ốm đau và những ai bị quỷ ám đến cho Người.33 Cả thành xúm lại trước cửa.34 Đức Giê-su chữa nhiều kẻ ốm đau mắc đủ thứ bệnh tật, và trừ nhiều quỷ, nhưng không cho quỷ nói, vì chúng biết Người là ai.

35 Sáng sớm, lúc trời còn tối mịt, Người đã dậy, đi ra một nơi hoang vắng và cầu nguyện ở đó.36 Ông Si-môn và các bạn kéo nhau đi tìm.37 Khi gặp Người, các ông thưa: "Mọi người đang tìm Thầy đấy! "38 Người bảo các ông: "Chúng ta hãy đi nơi khác, đến các làng xã chung quanh, để Thầy còn rao giảng ở đó nữa, vì Thầy ra đi cốt để làm việc đó."39 Rồi Người đi khắp miền Ga-li-lê, rao giảng trong các hội đường của họ, và trừ quỷ.

Tác giả: Lm. Inhaxio Trần Ngà

Nguyện xin THIÊN CHÚA chúc phúc và trả công bội hậu cho hết thảy những ai đang nỗ lực "chắp cánh" cho Quê hương và GHVN bay lên!