Trang Chủ Hòa Bình là kết quả của Công Lý và Tình Liên Đới (Is 32,17; Gc 3,18; Srs 39) - Peace As The Fruit Of Justice and Solidarity Quà tặng Tin Mừng
Lm. Inhaxio Trần Ngà
Bài Viết Của
Lm. Inhaxio Trần Ngà
Thành quả tuyệt vời của niềm tin
Có nhận thì phải trao
Sắm sẵn chỗ ở trên quê trời
Tìm kiếm, cảm hóa và chết thay
Từ bỏ là quy luật sinh tồn
Học sống khiêm nhường với Chúa Giê-su
Chọn đường nào?
Bí quyết để được yêu thương
Phép rửa của Chúa Giê-su
Chuyển đổi của tạm đời nầy để lấy kho tàng thiên quốc
Đừng lãng quên cuộc sống mai sau
Chúa ban phúc lộc dồi dào
Kho tàng vô giá
Để được sống đời đời
Trao tặng kho báu Tin mừng
Đường lối ôn hòa của Chúa Giê-su
Yêu thương hiệp nhất như ba Ngôi Thiên Chúa
Sống yêu thương hiệp nhất như ba Ngôi Thiên Chúa
Hướng về trời cao
Được Chúa ở cùng
Môn đệ thật của Chúa Giê-su
Hạnh phúc cho chiên ngoan của Chúa
Phục vụ như người mẹ gia đình
Con mắt thứ ba
Chúa Giê-su có thật sự sống lại không?
Ngài yêu thương nhân loại đến cùng
Vaccine phòng dịch “Ném đá”
Phục hồi phẩm chất cao đẹp
Sám hối để khỏi bị hủy diệt
Phẩm giá cao quý
Bền gan chiến đấu đến cùng
Thân phận bụi tro
Tự biết mình để cải thiện đời sống
Xóa bỏ hận thù bằng tình yêu thương
Phúc thật và phúc ảo
Hãy chèo ra chỗ nước sâu
Báo hiếu cha mẹ cách nào?
Thuốc đắng dã tật
Chúa Thánh Thần tham gia sứ mạng của Chúa Giê-su
Cửa Trời mở ra
MỘT THỨ MÙ RẤT ĐÁNG SỢ


(Suy niệm Tin mừng Gio-an (Ga 9,1.6-9.13-16.34-38) trích đọc vào Chúa nhật thứ 4 Mùa Chay)

 

Hoàn cảnh người mù từ lúc mới sinh được Chúa Giê-su chữa lành mà chúng ta vừa nghe trong bài Tin mừng hôm nay, khiến người ta liên tưởng đến chứng mù khác đáng sợ hơn nhiều. Đó là chứng mù con mắt lương tri, mà tiêu biểu nhất là “mù-tội”, nghĩa là không thấy được những sai lầm và tội lỗi của mình.

Biểu hiện rõ nét nhất của chứng “mù-tội” là người ta không thấy được tội mình, do đó chẳng hối hận và cũng chẳng hề tự trách mình.

Ông Dale Carnegie, (1888-1955) một nhà văn và nhà thuyết trình danh tiếng người Mỹ, viết nhiều cuốn sách nổi tiếng được dịch ra nhiều thứ tiếng trên thế giới, cho rằng: “Tôi phải mất 33 năm trời để khám phá ra sự thật này là cho dù người ta có mắc phải những lầm lỗi nặng nề đến đâu, thì trong 100 lần phạm lỗi, có đến 99 lần người ta chẳng trách mình gì cả,[1]” như thể mình vô tội.

Ngay cả vua Đa-vít, một vị vua tài ba đức độ của người Do-thái, cũng mắc phải chứng “mù-tội” này.

Vua mê đắm nhan sắc của bà Bát-sê-ba, bà này là vợ của U-ri-a. Vua chiếm đoạt bà, rồi mượn tay quân giặc giết chồng bà là U-ri-a ngoài mặt trận. Sau đó, vua đón bà về cung làm vợ chính thức của mình ( II Sam 11 và 12).

Vua Đavít đã phạm một tội to như núi như thế mà vẫn ung dung như thể mình chẳng phạm tội gì.

Thế nhưng, khi nhà vua nghe ngôn sứ Na-tan cho biết có một ông nhà giàu có nhiều dê cừu, sai tôi tớ đi bắt con chiên độc nhất của một ông lão nghèo bên cạnh để làm tiệc đãi khách, thì vua bừng bừng nổi giận và lên án người đó cách gắt gao.

Chua chát thay, vua Đa-vít thấy rõ tội nhỏ của người ta mà không thấy thứ tội tày trời của mình. Vua lên án tội nhỏ của người khác mà bao che tội ác to lớn của mình.

Người đời như thế đấy, tội mình to như núi, mình không thấy; tội người ta chỉ bằng viên sỏi, thì thấy rõ ràng.

Đúng như lời Chúa nói: Các ngươi thấy rõ “cọng rác trong con mắt của người khác, mà cái xà ngang trong con mắt của chính mình thì lại không để ý tới” (Mt 7,3).

Chứng “mù-tội” vô cùng tai hại

Chứng “mù-tội” gây ra hậu quả tai hại ngàn lần hơn là mù mắt, vì hầu hết những người mù mắt đều tốt lành thánh thiện, chẳng làm gì nên tội, trong khi đó, người “mù-tội” thường gây ra nhiều tội ác. Họ gây nhiều tội ác vì họ không thấy tội lỗi của mình và dù có thấy, họ cũng cho là chuyện nhỏ, chẳng lớn lao gì.

Chứng “mù-tội” rất khó chữa

Sở dĩ khó chữa là vì người ta không nhận ra sai lầm và tội lỗi của chính mình. Không thấy mặt minh dơ thì người ta không cần rửa mặt; không thấy áo quần bẩn thì chẳng cần phải đổi thay; không thấy bản thân mình lầm lỗi thì cần gì phải ăn năn hối cải. Thế là người ta đắm chìm trong tội suốt đời.. Vì thế, đây là một chứng bệnh rất khó chữa.

Như vậy, mù không thấy được tội lỗi và tính xấu của mình là một chứng mù đáng sợ và tai hại khôn lường, vì thế phải lo cứu chữa ngay đừng trì hoãn.

 

Lạy Chúa Giê-su,

Sứ mạng của Chúa khi đến trần gian là “làm cho người mù được sáng” (Lc 4,18) và Chúa đã thực thi sứ mạng này bằng cách mở mắt cho nhiều người mù từ lúc mới sinh, cũng như khai tâm cho nhiều người để họ nhận biết và sống theo giáo huấn của Chúa.

Xin dủ lòng thương xót, mở mắt tâm hồn, mở mắt lương tri cho chúng con, để chúng con nhận ra những sai lầm, những tội lỗi và những thói hư mà chúng con vấp phạm hằng ngày, đồng thời xin giúp chúng con kiên quyết ăn năn chừa tội hầu xứng đáng là con của Cha trên trời.

 

Linh mục Inhaxiô Trần Ngà

 

TIN MỪNG: Ga 9,1.6-9.13-16.34-38
Đức Giê-su chữa một người mù từ thuở mới sinh
1 Đi ngang qua, Đức Giê-su nhìn thấy một người mù từ thuở mới sinh.
6 Nói xong, Đức Giê-su nhổ nước miếng xuống đất, trộn thành bùn và xức vào mắt người mù, 7 rồi bảo anh ta: "Anh hãy đến hồ Si-lô-ác mà rửa". Vậy anh ta đến rửa ở hồ, và khi về thì nhìn thấy được.
8 Các người láng giềng và những kẻ trước kia thường thấy anh ta ăn xin mới nói: "Hắn không phải là người vẫn ngồi ăn xin đó sao?" 9 Có người nói: "Chính hắn đó!" Kẻ khác lại rằng: "Không phải đâu! Nhưng là một đứa nào giống hắn đó thôi!" Còn anh ta thì quả quyết: "Chính tôi đây".
13 Họ dẫn kẻ trước đây bị mù đến với những người Pha-ri-sêu. 14 Nhưng ngày Đức Giê-su trộn chút bùn và làm cho mắt anh ta mở ra lại là ngày sa-bát. 15 Vậy, các người Pha-ri-sêu hỏi thêm một lần nữa làm sao anh nhìn thấy được. Anh trả lời: "Ông ấy lấy bùn thoa vào mắt tôi, tôi rửa và tôi nhìn thấy". 16Trong nhóm Pha-ri-sêu, người thì nói: "Ông ta không thể là người của Thiên Chúa được, vì không giữ ngày sa-bát" ; kẻ thì bảo: "Một người tội lỗi sao có thể làm được những dấu lạ như vậy?" Thế là họ đâm ra chia rẽ. 33 Anh ta nói: "Nếu không phải là người bởi Thiên Chúa mà đến, thì ông ta đã chẳng làm được gì. 34"Họ đối lại: "Mày sinh ra tội lỗi ngập đầu, thế mà mày lại muốn làm thầy chúng ta ư?" Rồi họ trục xuất anh.
35 Đức Giê-su nghe nói họ đã trục xuất anh. Khi gặp lại anh, Người hỏi: "Anh có tin vào Con Người không?" 36 Anh đáp: "Thưa Ngài, Đấng ấy là ai để tôi tin?" 37 Đức Giê-su trả lời: "Anh đã thấy Người. Chính Người đang nói với anh đây. 38"Anh nói: "Thưa Ngài, tôi tin". Rồi anh sấp mình xuống trước mặt Người.



[1] “How to Win Friends and Influene people”. page 23

 

Tác giả: Lm. Inhaxio Trần Ngà

Nguyện xin THIÊN CHÚA chúc phúc và trả công bội hậu cho hết thảy những ai đang nỗ lực "chắp cánh" cho Quê hương và GHVN bay lên!