Trang Chủ Hòa Bình là kết quả của Công Lý và Tình Liên Đới (Is 32,17; Gc 3,18; Srs 39) - Peace As The Fruit Of Justice and Solidarity Quà tặng Tin Mừng
Lm. Inhaxio Trần Ngà
Bài Viết Của
Lm. Inhaxio Trần Ngà
Hiệp nhất trong yêu thương (Suy niệm Lễ Chúa Ba Ngôi năm B)
Khao khát Chúa Thánh Thần (Suy niệm Lễ Chúa Thánh Thần hiện xuống)
Phao cứu sinh cho nhân loại (Suy niệm Tin mừng thánh Mác-cô (16,15-20), Chúa nhật 7 phục sinh)
Sống xứng tầm người bạn Chúa Giê-su
Ở lại trong biển yêu thương (Suy niệm Tin mừng Gioan (15, 1-8) Chúa nhật V phục sinh)
Hy sinh mạng sống cho đoàn chiên
Nhờ đâu biết được Chúa Giê-su thật sự sống lại?
Tình Chúa bao la như đại dương (Suy niệm Lễ kính Lòng Thương Xót Chúa)
Sống lại với Chúa phục sinh (Suy niệm lễ Phục Sinh)
Yêu cho đến cùng (Suy niệm thứ Sáu tuần Thánh)
Cuộc khổ nạn của Chúa Giê-su, hôm xưa và hôm nay (Suy niệm Chúa nhật lễ Lá)
Bí quyết đạt được sự sống đời đời
Trao ban tất cả cho mọi người
Thanh tẩy tâm hồn
Nhận ra điều tốt nơi tha nhân
Canh phòng tử huyệt
Những bông hoa của tâm hồn (Suy niệm đầu xuân)
Sống vì mọi người
Để cho Lời Chúa biến đổi cuộc đời
Sám hối ngay từ hôm nay
Sống gần gũi, thân mật với Chúa Giê-su
Thắp lên một ngọn nến (Suy niệm lễ Hiển linh)
Nhìn ngắm gia đình Chúa Giê-su (suy niệm lễ Thánh Gia)
Chúa đến xây dựng hòa bình (Suy niệm lễ Giáng sinh)
Đáp lời Chúa mời gọi
Để được Thiên Chúa đong đầy
Dọn đường cho Chúa đến
Tỉnh thức để tự cứu mình
THI TUYỂN VÀO THIÊN ĐÀNG
Cuộc bách hại hôm nay
Đong đầy dầu yêu thương
Đôi cánh để bay lên
Đáp lời Chúa mời gọi (Suy niệm truyền giáo)
Mặc lấy Chúa Ki-tô
Nhờ lời Chúa soi đường
Nhìn vào nội tâm
Bằng lòng với khả năng Chúa ban
Phúc cho người biết thứ tha
Giúp nhau sửa chữa lỗi lầm
Đầu tư cho cuộc sống mai sau
BÀN TAY CỨU VỚT CỦA CHÚA GIÊ-SU


(Suy niệm Tin mừng Mat-thêu (14, 22-33) trích đọc vào Chúa nhật 19 thường niên)

 

Chúa luôn đồng hành với ta, nâng đỡ ta trên vạn nẻo đường đời.

Biết rằng các môn đệ đang chèo chống vất vả trên biển Hồ đang khi bóng tối bao trùm, Chúa Giê-su liền dùng quyền năng của mình, lướt trên mặt biển và đến với họ giữa đêm khuya, để nâng đỡ họ trong hoàn cảnh khó khăn.

Thấy Chúa xuất hiện chập chờn trên sóng nước, các môn đệ tưởng là ma nên hết sức sợ hãi. Bấy giờ Chúa Giê-su trấn an họ: “Chính Thầy đây! Đừng sợ!” Biết vậy, Phê-rô hăm hở xin được đi trên nước như Thầy.

Được Chúa chấp thuận, Phê-rô ra khỏi thuyền, bước đi lảo đảo trên sóng nước như người say và đến khi gặp cơn sóng dữ ập đến, Phê-rô quá đỗi kinh hoàng nên bị chìm xuống và hoảng hốt kêu lên: “Lạy Thầy, xin mau cứu con!” Lập tức, Chúa Giê-su đưa tay ra, nắm lấy tay Phê-rô, kéo ông lên rồi đưa ông vào thuyền bình an vô sự.

 

Hôm nay,

Khi gặp sóng gió trên biển đời, như mắc bệnh thập tử nhất sinh, như lâm cơn gian nan khốn khó… ai trong chúng ta cũng khao khát được nắm lấy bàn tay Chúa Giê-su, như Phê-rô năm xưa trong lúc sắp chết chìm, thế nhưng, nhìn quanh chẳng thấy. Thế là người ta tự hỏi, người ta than phiền: “Bàn tay Chúa đâu?”

Chúng ta biết rằng:

Mỗi Ki-tô hữu là một bàn tay của Chúa Giê-su. Thánh Phao-lô dạy: “Nào anh em chẳng biết rằng thân xác anh em là chi thể của Đức Kitô sao?”[1]

Và Giáo lý Hội thánh cũng dạy rằng: “Bí tích Thánh tẩy làm cho chúng ta trở thành chi thể Chúa Giê-su[2]” như một bàn tay của Ngài.

Vì thế, Chúa Giê-su muốn sử dụng chúng ta như đôi tay của Ngài để nâng đỡ, cứu vớt những người bất hạnh.

Ngài muốn chúng ta

Trở nên bàn tay chia sẻ của Ngài để trao ban lương thực và nhu yếu phẩm cho người túng đói.

Trở thành bàn tay chăm sóc để xoa dịu đau thương cho bao người bệnh hoạn.

Trở thành bàn tay sẵn sàng đưa ra để dìu dắt những người lạc bước.

Trở thành bàn tay mở rộng để niềm nỡ đón tiếp mọi người…

Điều quan trọng là chúng ta có chấp nhận làm chi thể, làm bàn tay nối dài của Chúa hay không?

 

Lạy Chúa Giê-su, được trở nên chi thể Chúa là một vinh dự lớn cho chúng con nhưng đồng thời cũng là trách nhiệm nặng nề vì phải tiếp tay với Chúa để phục vụ bao người chung quanh.

Xin ban cho chúng con thêm lòng yêu thương và quảng đại để hiến dâng đời mình cộng tác với Chúa phục vụ tha nhân. Amen.

 

Linh mục Inhaxiô Trần Ngà  

 

Tin mừng Mát-thêu 14, 22-33

Sau khi làm phép lạ cho năm ngàn người ăn no, 22Đức Giê-su liền bắt các môn đệ xuống thuyền qua bờ bên kia trước, trong lúc Người giải tán dân chúng.   23Giải tán họ xong, Người lên núi một mình mà cầu nguyện. Tối đến Người vẫn ở đó một mình.   24Còn chiếc thuyền thì đã ra xa bờ đến cả mấy cây số, bị sóng đánh vì ngược gió.  25Vào khoảng canh tư, Người đi trên mặt biển mà đến với các môn đệ.  26Thấy Người đi trên mặt biển, các ông hoảng hốt bảo nhau: "Ma đấy!", và sợ hãi la lên.   27Đức Giê-su liền bảo các ông: "Cứ yên tâm, chính Thầy đây, đừng sợ!"   28Ông Phê-rô liền thưa với Người: "Thưa Ngài, nếu quả là Ngài, thì xin truyền cho con đi trên mặt nước mà đến với Ngài."   29Đức Giê-su bảo ông: "Cứ đến!" Ông Phê-rô từ thuyền bước xuống, đi trên mặt nước, và đến với Đức Giê-su.   30Nhưng thấy gió thổi thì ông đâm sợ, và khi bắt đầu chìm, ông la lên: "Thưa Ngài, xin cứu con với!"  31Đức Giê-su liền đưa tay nắm lấy ông và nói: "Người đâu mà kém tin vậy! Sao lại hoài nghi?"   32Khi thầy trò đã lên thuyền, thì gió lặng ngay.   33Những kẻ ở trong thuyền bái lạy Người và nói: "Quả thật Ngài là Con Thiên Chúa!"  



[1] (ICr 6:15. 12,27)

 

[2] GLHTCG 1267

Tác giả: Lm. Inhaxio Trần Ngà

Nguyện xin THIÊN CHÚA chúc phúc và trả công bội hậu cho hết thảy những ai đang nỗ lực "chắp cánh" cho Quê hương và GHVN bay lên!