Trang Chủ Hòa Bình là kết quả của Công Lý và Tình Liên Đới (Is 32,17; Gc 3,18; Srs 39) - Peace As The Fruit Of Justice and Solidarity Quà tặng Tin Mừng
Lm. Inhaxio Trần Ngà
Bài Viết Của
Lm. Inhaxio Trần Ngà
Triệt phá thành lũy vô hình
Tỉnh thức để khỏi bị hủy diệt
Điều kiện thiết yếu để được hưởng phúc thiên đàng
Chịu khổ nạn với Chúa Giê-su
Để cho tâm hồn tỏa sáng
Ra đi cũng là trở về
Tâm hồn siêu thoát
Đôi cánh để bay lên
Trách nhiệm loan báo Tin mừng
Bữa tiệc của vua Trời
Biết ơn người chỉ lỗi cho mình
Hoàn thiện bản thân
Có tha thứ mới được thứ tha
Cảm thương người lầm lỗi
Để đổi lấy hạnh phúc vô tận đời sau
Hồng phúc được biết Chúa
Bí quyết để được yêu thương
Điểm tựa duy nhất trên cõi đời
Chia bánh cho nhau
Khám phá kho báu Tin mừng
Thiên Chúa không tiêu diệt người tội lỗi
Ấp ủ Lời Chúa trong tâm hồn
Gạn sạch tâm hồn
Sống vì Chúa hay sống vì mình?
Đừng sợ vì có Chúa chở che
Trao ban tất cả cho mọi người
Hồng ân Thánh thể
Tình yêu Thiên Chúa vô biên
Kiệt tác của Chúa Thánh Thần
Chúa lên trời đem hy vọng cho thế giới
Như mẹ hiền và con thơ
Có một tương quan thật lạ lùng
Đón nhận hay khước từ lời Chúa?
Đỉnh cao của lòng thương xót
Sống lại với Chúa phục sinh
Yêu cho đến cùng
Những tủi nhục của Chúa Giê-su trước khi bước vào cuộc khổ nạn
Khát sống
Một thứ mù rất đáng sợ
Khát vọng của con người
CỬA HẸP ĐƯA CON NGƯỜI ĐẾN ĐÂU?

(Suy niệm Tin Mừng Luca (13, 22-30) trích đọc vào Chúa nhật 21 thường niên) 

Khi có người hỏi: "Thưa Ngài, có ít người được cứu thoát thôi, phải không?" Chúa Giê-su không trả lời có nhiều hay ít. Nhiều hay ít là tuỳ vào quyền tự do định đoạt của mỗi người. Và nhân cơ hội nầy, Chúa Giê-su chỉ dạy một lối đi giúp cho con người đạt được ơn cứu độ: đó là đi vào cửa hẹp. Người nói: “Hãy chiến đấu để qua cửa hẹp mà vào, vì tôi nói cho anh em biết: có nhiều người sẽ tìm cách vào mà không thể được.”

Thế là, muốn vào Nước Trời, muốn nhận được ơn cứu độ, phải theo cửa hẹp, đường hẹp mà vào.  

Nhưng tại sao phải đi vào cửa hẹp?

Thiên Chúa đã dựng nên trái đất và Người quy định cho nó phải quay quanh mặt trời theo một lộ trình nhất định và không bao giờ được đi trệch ra ngoài, đó là quỹ đạo trái đất. Phải mất 365 ngày và 6 giờ, trái đất mới quay hết một vòng quanh mặt trời, và cứ thế suốt thế kỷ nầy sang thế kỷ khác. Quả là gò bó, trói buộc, là đường hẹp triền miên.

Bao lâu trái đất còn đi theo đúng quỹ đạo, tức con đường hẹp mà Thiên Chúa ấn định cho nó, thì mọi sự sẽ diễn tiến tốt đẹp, cuộc sống sẽ ổn định điều hoà. Nhưng nếu một ngày nào đó, trái đất cho rằng đi theo quỹ đạo là gò bó, là chật hẹp, để rồi đi trệch ra ngoài cho thong dong thoải mái, thì đó là ngày cùng tận của thế giới! 

Nhà thiết kế đã tạo ra hai đường ray chật hẹp cho con tàu chạy êm trên đó. Nếu con tàu cứ nương theo hai đường sắt chập hẹp ấy mà bon bon, thì sẽ về ga cuối an toàn. Thế nhưng, một ngày nào đó, đầu tàu nghĩ rằng: tại sao tôi cứ phải bị gò bó bởi hai đường ray quá ư chật hẹp nầy? Tại sao tôi không được tự do tung hoành trên những xa lộ rộng lớn? Thế rồi nó tìm cách thoát ra khỏi hai đường sắt gò bó, để được tự do trên những con đường thênh thang, để băng mình qua những cánh đồng bát ngát. Hậu quả của sự chọn lựa “tự do” nầy sẽ đưa đến một thảm họa kinh hoàng!  

Khi tạo dựng con người, Thiên Chúa cũng vạch ra cho họ một “quỹ đạo”, đó là quy luật yêu thương. Đây cũng là con đường hẹp vì muốn sống yêu thương thì phải từ bỏ tính ích kỷ, phải biết quên mình phục vụ. Nhưng nếu con người đi trật ra ngoài “quỹ đạo yêu thương”, họ phải nhận lấy hậu quả vô cùng tai hại. 

Đường hẹp đưa đến vinh quang

Con đường hẹp của học sinh, sinh viên, của nhà nghiên cứu là gác bỏ những thú vui và cám dỗ của những trò tiêu khiển, những phút thư nhàn… để miệt mài nghiên cứu học tập, nhờ thế mà đạt được những thành quả lớn lao.

Nói chung, bất kỳ một kỳ tích hay một thành quả lớn lao trong bất cứ lĩnh vực nào cũng chỉ được gặt hái bằng những hy sinh phấn đấu, bằng những nỗ lực kiên trì, tức là phải thông qua đường hẹp mới đạt được chúng. Thế nên người ta thường nói thiên tài là thành quả của một sự cố gắng lâu dài.

Ngay cả Chúa Giê-su là Ngôi Hai Thiên Chúa làm Người cũng đã chọn con đường hẹp, là tự xóa bỏ mình đi, trở thành tôi tớ trung thành của Thiên Chúa Cha, vâng lời Chúa Cha trong mọi sự cho đến chết và thế rồi Thiên Chúa Cha đã cho Người phục sinh vinh hiển và được muôn loài chúc tụng tôn vinh. (Philip 2: 6-11) 

Nếu mỗi người chúng ta không theo đường hẹp Chúa Giê-su đề nghị, tức là tuân giữ các giới răn của Thiên Chúa mà cứ sống buông thả theo đam mê dục vọng hư hèn của mình, thì số phận chúng ta cũng như con tàu đi trật đường ray, chúng ta sẽ lãnh lấy thảm họa. Mai đây, chúng ta có nài van với Chúa rằng:  'Thưa Ngài, xin mở cho chúng tôi vào!', thì Chúa sẽ bảo: 'Ta không biết các anh từ đâu đến. Cút đi cho khuất mắt ta, hỡi tất cả những quân làm điều bất chính!' và "bấy giờ chúng ta sẽ khóc lóc nghiến răng, khi thấy các ông Áp-ra-ham, I-xa-ác và Gia-cóp cùng tất cả các ngôn sứ được ở trong Nước Thiên Chúa, còn mình lại bị đuổi ra ngoài.”

Trái lại, nếu chúng ta chấp nhận đi đường hẹp, tức đi đúng theo đường lối Chúa như tàu đi đúng đường ray, như trái đất đi đúng theo quỹ đạo…chúng ta sẽ được sống an bình hoan lạc ở đời nầy và được hưởng hạnh phúc muôn đời với Chúa đời sau.

Vậy thì bước qua cửa hẹp là giá phải trả (có gì mà không phải trả giá) cho hạnh phúc đời nầy và hoan lạc vĩnh cửu mai sau.

 

Linh mục Inhaxiô Trần Ngà

Tác giả: Lm. Inhaxio Trần Ngà

Nguyện xin THIÊN CHÚA chúc phúc và trả công bội hậu cho hết thảy những ai đang nỗ lực "chắp cánh" cho Quê hương và GHVN bay lên!