Trang Chủ Hòa Bình là kết quả của Công Lý và Tình Liên Đới (Is 32,17; Gc 3,18; Srs 39) - Peace As The Fruit Of Justice and Solidarity Quà tặng Tin Mừng
Lm. Inhaxio Trần Ngà
Bài Viết Của
Lm. Inhaxio Trần Ngà
Điểm tựa duy nhất trên cõi đời
Chia bánh cho nhau
Khám phá kho báu Tin mừng
Thiên Chúa không tiêu diệt người tội lỗi
Ấp ủ Lời Chúa trong tâm hồn
Gạn sạch tâm hồn
Sống vì Chúa hay sống vì mình?
Đừng sợ vì có Chúa chở che
Trao ban tất cả cho mọi người
Hồng ân Thánh thể
Tình yêu Thiên Chúa vô biên
Kiệt tác của Chúa Thánh Thần
Chúa lên trời đem hy vọng cho thế giới
Như mẹ hiền và con thơ
Có một tương quan thật lạ lùng
Đón nhận hay khước từ lời Chúa?
Đỉnh cao của lòng thương xót
Sống lại với Chúa phục sinh
Yêu cho đến cùng
Những tủi nhục của Chúa Giê-su trước khi bước vào cuộc khổ nạn
Khát sống
Một thứ mù rất đáng sợ
Khát vọng của con người
Biểu lộ phẩm chất Ki-tô hữu
Nguy cơ đáng sợ nhất đời
Lấy khoan dung đáp trả hận thù
Phẩm giá cao quý của con người
Chấn hưng đạo đức
Hạnh phúc vì có Chúa ở cùng
Trang điểm tâm hồn (Suy niệm Mồng Một tết)
Chiên Thiên Chúa
Con Chiên đền tội
Tìm gặp Thiên Chúa giữa lòng đời
Nhìn ngắm gia đình Chúa Giê-su tại Bê-lem (Suy niệm Lễ Thánh Gia)
Thiên Chúa ở với người bất hạnh
Sứ mạng của Chúa cứu thế
Không sám hối sẽ bị hủy diệt
Chọn vua nào ?
Tử đạo là thông phần vào cuộc khổ nạn của Chúa Giê-su (Suy niệm lễ các thánh tử đạo tại Việt Nam)
Cuộc sống mai sau
PHẨM CHẤT CẦN THIẾT CỦA NGƯỜI MÔN ĐỆ

 

(Suy niệm Tin Mừng Mác-cô (Mc 1,14-20) trích đọc vào Chúa Nhật 3 thường niên)

 

Vào một buổi sáng đẹp trời trên biển hồ Ga-li-lê, đang khi Si-mon và An-rê đang quăng chài thì Chúa Giê-su tiến lại. Ngài giơ tay vẫy chào và cất tiếng gọi mời: “Các anh hãy theo tôi, tôi sẽ làm cho các anh thành những kẻ lưới người như lưới cá!”  

Lời Chúa có sức cuốn hút nhiệm mầu. Thế là hai anh em bỏ thuyền, bỏ lưới theo Thầy Giê-su.

Đi một quãng nữa, Chúa Giê-su gặp hai anh em khác là ông Gia-cô-bê và người em là Gio-an. Hai ông này đang cùng với cha là ông Dê-bê-đê vá lưới ở trong thuyền. Chúa Giê-su lại cất tiếng mời gọi, lập tức các ông bỏ thuyền, bỏ cha lại mà theo Chúa Giê-su. (Mt 4, 18-22)

Thế là bốn bạn chài quê mùa xứ Ga-li-lê bỗng nhiên trở thành những môn đệ đầu tiên của Thầy Giê-su, được gọi lên đường chinh phục thế giới.

Khi bắt đầu rao giảng về Nước Trời, Chúa Giê-su cần tuyển chọn một số môn đệ nòng cốt để nối gót Ngài rao giảng Tin Mừng, để tiếp tay với Ngài trong công cuộc xây dựng Hội Thánh trên khắp năm Châu.

Đây là công việc rất hệ trọng nên cần phải tuyển lựa người có năng lực phù hợp để đảm đương, gánh vác.

Trong các thành phần dân chúng thời đó, đáng chú ý nhất là các Tư Tế ở Đền Thờ Giê-ru-sa-lem. Họ là những người ngày đêm ứng trực trong đền thờ để lo việc thờ phượng tế lễ Thiên Chúa. Xem ra họ là những ứng viên sáng giá nhất cho công cuộc loan báo Tin Mừng và xây dựng Hội Thánh. Thế nhưng Chúa Giê-su đã không chọn bất cứ ai trong số các vị ấy.

Kế đó, các Kinh Sư là những người nghiên cứu chuyên sâu về Luật và giải thích Luật cặn kẽ cho toàn dân. Có ai thích hợp hơn họ trong việc giảng giải Tin Mừng? Thế mà Chúa Giê-su cũng không chọn ai trong số các vị nầy làm sứ giả truyền rao sứ điệp của Ngài.

Thành phần thứ ba cũng sáng giá là các người Pha-ri-sêu. Họ là những người hết sức nhiệt thành với tôn giáo và là những người chuyên chăm giữ Luật. Họ có đủ tư cách để lãnh đạo người khác. Thế mà Chúa Giê-su cũng không chọn bất cứ người Pha-ri-sêu nào vào số các môn đệ đầu tiên.

Ngay cả những người có thế giá trong xã hội, những người giàu sang quyền quý cũng không được Chúa gọi mời.

Thế rồi Chúa lại chọn bốn ngư phủ là Si-mon, An-rê, Gioan, Gia-cô-bê làm môn đệ đầu tiên đang khi những ông nầy đang kéo lưới, đang vá lưới trong thuyền.


 

Tại sao Chúa Giê-su lại trao cho các ngư phủ đảm nhận những cương vị hết sức hệ trọng nầy?

Phải chăng tiêu chí đầu tiên của Chúa Giê-su khi tuyển chọn môn đồ và những người tiếp tay với mình trong sứ mạng cao cả và đầy gian truân là phải dạn dày sương gió, là không ngại khó, sẵn sàng đối đầu với bão tố cuồng phong?

Các ngư phủ là những có đủ những tố chất như thế trong máu thịt mình. Họ từng trải qua những đêm đen giữa sóng gió trùng khơi, không sợ đói, không sợ rét, sẵn sàng ra khơi, không nao núng khi phải chơi vơi giữa ba đào sóng gió. Nói chung, họ không quản ngại khó khăn và nghịch cảnh để đạt cho bằng được mục tiêu của mình… Có thể vì thế mà bốn ngư phủ Ga-li-lê nêu trên đã được Chúa Giê-su tuyển chọn vào hàng ngũ các môn đệ của Ngài.


 

Nếu không có những con người dạn dày sương gió như thánh Phan-xi-cô Xa-vi-e vượt đại dương đi đến với các dân tộc xa lạ trên lục địa châu Á mênh mông; không có những người xâm mình mạo hiểm như các nhà thừa sai Châu Âu đến rao giảng Tin Mừng tại Việt Nam trong thời kỳ cấm cách và bắt bớ… thì làm gì có hạt giống đức tin triển nở dồi dào trên các vùng đất Á Châu cũng như tại Việt Nam!

Và hôm nay, Giáo Hội Việt Nam đang khựng lại trên con đường truyền giáo, số lượng những người theo Chúa không tăng trong suốt nhiều thập kỷ qua, cũng chỉ vì thiếu những con người dạn dày sương gió, bất chấp nguy khó để loan báo Tin Mừng.

 

Lạy Chúa Giê-su,

Giáo Hội Việt Nam cũng như Hội Thánh Chúa trên khắp hoàn cầu đang cần những con người nhiệt thành, mạo hiểm, cần đến những người dám lìa bỏ bờ bến an toàn để dấn bước ra khơi.

Xin cho ngọn lửa của Chúa Thánh Linh trong ngày lễ Ngũ Tuần tiếp tục cháy lên trong lòng các môn đệ Chúa để cho Tin Mừng của Chúa được loan báo cho hết mọi người.


 

Linh mục Inhaxiô Trần Ngà


 

Tác giả: Lm. Inhaxio Trần Ngà

Nguyện xin THIÊN CHÚA chúc phúc và trả công bội hậu cho hết thảy những ai đang nỗ lực "chắp cánh" cho Quê hương và GHVN bay lên!