Trang Chủ Hòa Bình là kết quả của Công Lý và Tình Liên Đới (Is 32,17; Gc 3,18; Srs 39) - Peace As The Fruit Of Justice and Solidarity Quà tặng Tin Mừng
Lm. Giuse Ngô Mạnh Điệp
Bài Viết Của
Lm. Giuse Ngô Mạnh Điệp
Chuyện về tập sách “Dẫu vậy thì vẫn cứ tin” của cha Joseph Moingt s.j. Ngày thứ hai (tt) - Từ đức tin vào Chúa Kitô đến các giáo điều trong Giáo Hội …
Chuyện về tập sách “Dẫu vậy thì vẫn cứ tin” của tác giả Joseph Moingt s.j. (tt) - Ngày thứ hai - Từ Đức Tin vào Chúa Kitô đến các giáo điều trong Giáo Hội
Chuyện về tập sách “Dẫu vậy thì vẫn cứ tin” của tác giả Joseph Moingt, s.j. Ngày thứ nhất: Những mẩu chuyện không đầu không đuôi.
Chuyện vể tập sách “Dẫu vậy thì vẫn cứ tin” của tác giả Joseph Moingt s.j. Ngày thứ nhất - Những mẩu chuyện không đầu không đuôi (tiếp theo)
Chuyện về tập sách “Dẫu vậy thì vẫn cứ tin” của Cha Joseph Moingt, s.j. Ngày thứ nhất - Những mẩu chuyện không đầu không đuôi (tiếp theo)
Chuyện về tập sách “ Dẫu vậy thì vẫn cứ tin” của tác giả Joseph Moingt, s.j. Ngày thứ nhất Những mẩu chuyện không đầu không đuôi (tiếp theo)
Chuyện mỗi tuần – chuyện về tập sách “Dẫu vậy thì vẫn cứ tin”… Ngày đầu tiên: Những mẩu chuyện không đầu không đuôi…
Chuyện mỗi tuần – chuyện về tập sách “Dẫu vậy thì vẫn cứ tin” …
Chuyện mỗi tuần – về : Lời nói đầu của tác giả trong tác phẩm “Dẫu vậy thì vẫn cứ tin”…
Chuyện về tập sách “ Dẫu vậy thì vẫn cứ tin” – do Nhà Xuất Bản TempsPrésent in ấn…
Chuyện mỗi tuần – Phụng Vụ - nơi gặp gỡ Đức Kitô (tt) – Giáo Huấn Chúa Nhật số 18 – Tông Thư về Đào tạo Phụng vụ cho Dân Thiên Chúa số 12 (tt)…
Chuyện mỗi tuần – Phụng vụ - nơi gặp gỡ Đức Kitô (tt) – Tông thư số 12...
Chuyện mỗi tuần – chuyện về “Những Khao Khát của Thầy”…
Tản mạn ngày Giỗ Đầu của Huynh Trưởng Giuse Đỗ Bá Ái…
Chuyện mỗi tuần – chuyện về thừa sai Pierre, Auguste Gallioz – Cố Thiết ( 1882 – 1954)
Chuyễn mỗi tuần – chuyện về thừa sai Eugène Garnier – Cố Minh (1862 – 1952)
Chuyện mỗi tuần – chuyện về Thừa Sai Jean Gagnaire – Cố Định (1861 – 1931).
Chuyện mỗi tuần – chuyện về Linh Mục Thừa Sai Eugène DURAND (1864-1932)
Câu chuyện về lệnh truyền của Chúa dành cho các môn đệ trước khi các ông lên đường rao giảng…
Chuyện mỗi tuần – Lời “giải oan” cho chị Mác-ta…
Chuyện về Nhà Truyền Giáo Dorgeville – Cố Sĩ (1881 – 1967)
Chuyện về các Thừa Sai MEP - Cha Roger Delsuc – Cố Sáng – 1927 – 1974
Chuyện mỗi tuần – chuyện về người quét sân…
Chuyện mỗi tuần – chuyện về các Thừa Sai MEP - Cha Gaston DEGAS – 1880 - 1907
Chuyện về các Thừa Sai MEP - Cha Claude Charmot – 1922-1982 (tiếp theo)
Chuyện về các Thừa Sai MEP - Cha Claude – Émile – Marie Charmot…
Câu chuyện về Cha Victor Caillon (1906- 1983) – tiếp theo
Chuyện mỗi tuần – Chuyện về các Thừa Sai MEP
Chuyện mỗi tuần – chuyện về các Thừa Sai – MEP - Cha Cyprien-Théophile Brugidou (1887 – 1962)
Chuyện mỗi tuần – chuyện về các thừa sai MEP Cha BÉLIARD Donatien – Cố Phước (1913 – 1974)
Chuyện mỗi tuần – Chuyện về các Thừa sai MEP (Cha Alexis BOIVIN – Cố Nhã (1870 – 1923))
Chuyện mỗi tuần – Chuyện về các Thừa sai MEP (tiếp theo)
Chuyện mỗi tuần – Chuyện về các Thừa Sai MEP (tiếp theo)
Chuyện mỗi tuần – chuyện về các Thừa sai MEP (tiếp theo)
Chuyện mỗi tuần – Chuyện về các nhà Truyền Giáo - Thừa sai Paris
Chuyện mỗi tuần – câu chuyện về các nhà truyền giáo của Hội Thừa Sai – Paris…
Chuyện mỗi tuần – Chuyến hành hương viếng Mẹ…
Huấn giáo của Đức Thánh Cha Phanxicô sau chuyến Tông Du Hungary trong buổi tiếp kiến chung sáng thứ tư ngày 3 – 5 – 2023 tại Quảng trường Thánh Phê-rô…
Bài giáo lý XII của Đức Thánh Cha Phanxicô với đề tài : Các đan sĩ là sức mạnh vô hình hổ trợ Giáo Hội và việc truyền giáo trong Giáo Hội…
Bài giáo lý XI của Đức Thánh Cha trong loạt bài về lòng nhiệt thành truyền giáo…Và chủ đề tuần này là : Người Ki-tô hữu hãy sẵn sàng để làm chứng cho Đức Kitô…
TÊN TÔI LÀ “NGƯỜI ĐƯỢC SAI ĐI”…

 

Ngày nay lớp trẻ thời 8X , 9X…thường được đặt tên với hai chữ lót ở giữa Họ và Tên…nghe rất kêu…Và tình cờ - trong một youtube ghi lại Thánh Lễ “Sai Đi” dịp Tổng Giáo Phận Sài-gòn trao “Bổ Nhiệm Thư” hay còn gọi nôm na là “Bài Sai” cho các Tân Quãn Xứ - Tân Phó Xứ dịp Lễ hai Thánh Tông Đồ Simon và Giuđa vừa qua ngày 28/10/2021 – Đức Tổng Giám Mục chủ tế nhắc lại một cái tên bốn chữ rất đẹp : Tên tôi là “Người Được Sai Đi”…Tên bốn chữ đàng hoàng và có nguồn gốc Hy Lạp đồng thời được chính Đức Giê-su đặt cho…Và Đức Tổng chủ tế có nhắc đền nguyên tắc sống của Đức Cha Giuse Đinh Đức Đạo : nguyên tắc ba “KHÔNG” – không tìm ; không chối ; không giữ…Dĩ nhiên là không tìm danh và lợi theo kiểu trần gian; không từ chối khi được trao phó trách nhiệm; và không khư khư giữ lại cho mỉnh…khi đến thời đến buổi phải hay được nghỉ ngơi…hoặc làm một công tác khác…

Cái tên “Người Được Sai Đi”…là để “sống như vậy” theo gương Đấng đã từng tuyên bố : “ Lương thực của Thầy là thì hành ý muốn của Đấng đã sai Thầy, và hoàn tất công trình của Người” ( Ga 4,34)…

Người Được Sai Đi”…vừa là tên chung của mọi Tông Đồ, mọi môn đệ Chúa…và cũng là tên riêng của từng con người nhận “Bổ Nhiệm Thư”, nhận “Bài Sai” từ tay Bản Quyền Giáo Phận để đến làm mục vụ tại một Giáo Xứ nào đó trong Giáo Phận…hay một công tác, thậm chí ngay cả chuyện nhận một căn phòng nghỉ hưu…

 Dĩ nhiên trong thế giới con người – cả lãnh vực trần tục lẫn thần thiêng – thì đều có những “chung” và những “riêng”…dễ bị trộn lẫn hoặc do vô tình…và cũng không ít những trường hợp là cố ý…nhằm mục đích vun đắp thế lực, dàn trải ảnh hưởng… Có những “Bổ Nhiệm Thư” , những “Bài Sai” được trao sau khi đã có những trao đổi thoải mái, nghĩa tình…mang lại sự bình an cho cả bên trao lẫn bên nhận…

Có những “Bổ Nhiệm Thư” , những “Bài Sai”…người nhận thấy “không vui lắm”, nhưng vẫn bình yên…vì mang tên “Người Được Sai Đi” – cái tên bốn chữ huyền nhiệm…bởi xuất phát từ “Đấng Được Sai Đến”…với sự bình an tâm hồn trong  lời thân thưa trộn “mồ hôi máu” : “Xin vâng ý Cha !” (Mt 26,42)…

Có thể có những “Bổ Nhiệm Thư”, những “Bài Sai” cho người đã ở dưới mồ để được di chuyển từ “Nơi An Nghỉ” này đến “Nơi An Nghỉ” khác hoặc cho những người đã nghỉ hưu để di chuyển từ “Nhà ” này đến “Nhà” kia…Dĩ nhiên “Bổ Nhiệm Thư” hay “Bài Sai” thì có thể có nhiều hình thức : - trên giấy tờ; - qua những vận động; - với những cách, kiểu nói…tùy theo từng hoàn cảnh, nhưng đều có chung một mục đích là “ý muốn phải được thực hiện”…thế thôi…

Và đương nhiên là rồi…tất cả sẽ … rất bình thường, bình yên, và bình ổn…bởi tên tôi là “Người Được Sai Đi”…

 

Tấm hình vào đề của bài viết này là Bàn Tay của Đấng sai đi và dấu chân của “Người Được Sai Đi” rất rõ trên cát…Dấu chân trên cát, bởi cái lẽ đời “thương hải tang điền” : chẳng bao lâu rồi gió cát trần gian và  thời gian  sẽ lấp đầy dấu chân để lại ấy, nhưng chắc chắn là trong trái tim của Thiên Chúa…thì dấu chân ấy là vô cùng, bởi nó được hình thành từ những bước đời dâng hiến, những bước đời xin vâng, những bước đời tín thác – dù có thể rất thoải mái…mà cũng có thể thật đắng cay…nhưng lại là sự “thoải mái” tận cùng của sự “vâng phục”, bởi đấy là cách giúp cho con người trần tục được thanh thoát – siêu thoát – và gần gũi với Đấng ra khỏi mồ cũng với sự “trần trụi” của Thân Xác Bị Treo, nhưng thuộc thế giới “siêu vật chất” mang phẩm chất “Đại Ngã” – vượt  trên Tạo Dựng và Thụ Tạo…Kẻ Xuất Thần trong sách Khải Huyền đã làm chứng :

Hallelluia !

Đức Chúa là Thiên Chúa Toàn Năng

đã lên ngôi hiển trị…

Nào ta hãy vui mừng hoan hỉ

dâng Chúa lời tôn vinh,

vì nay đã tới ngày

cử hành hôn lễ Con Chiên,

và Hiền Thê của Người đã trang điểm sẵn sàng,

nàng đã được mặc áo vải gai

sáng chói và tinh tuyền. (Kh 19 , 6 – 8)

Và sáng nay – sáng ngày thứ tư từ khi đến “môi trường sống mới” – người viết thầm cảm tạ Chúa, vì “tầng trệt” hóa ra lại có niềm hạnh phúc của “tầng trệt”…và “lầu II ngày ấy” cũng có niềm vui và hạnh phúc của căn phòng lầu II… “Tầng trệt”…thì không phải leo lầu, bước ra là có thể “từng bước từng bước thầm” trong khoảng không gian “thoải mái”…mà “lầu II” không có…Chợt nhớ lại câu chuyện nho nhỏ của thánh Phanxicô Khó Khăn :

Ngày nọ, Ngài có việc phải đi xa…Rong ruổi và mệt mỏi, Ngài ngồi xuống một tàn cổ thụ rậm bóng ngay bên một giòng suối róc rách nước trong veo…Vốc tay mấy ngụm nước…và nằm dài dưới bóng cây…Bỗng Ngài bật khóc…Ngài khóc vì nhận ra Chúa thương mình cách kỳ lạ…Không ngờ mà Chúa thấy cả chuyến đi này của Ngài…để rồi sắp xếp cho có một bóng cây râm mát và một giòng suối sạch trong”…

Bản thân người viết cũng muốn cùng khóc với Ngài, bởi cứ “trằn trọc” hoài vê một chuyến “chuyển nhà” của con người mang tên “Người Được Sai Đi”, nhưng lúc này lại xin được khóc vì tình thương tuyệt vời của Chúa : nơi chốn mới có vẻ như bước chân dạo chơi thông thoáng hơn…và anh em bằng hữu vốn là những chiến hữu từ rất xa xưa…nên nụ cười mỗi ngày cũng bớt phải nghĩ ngợi, dè dặt hơn…

 

Lm Giuse Ngô Mạnh Điệp – ngày ngẫm nghĩ về “Tên” - 13/11/2021…

Tác giả: Lm. Giuse Ngô Mạnh Điệp

Nguyện xin THIÊN CHÚA chúc phúc và trả công bội hậu cho hết thảy những ai đang nỗ lực "chắp cánh" cho Quê hương và GHVN bay lên!