Trang Chủ Hòa Bình là kết quả của Công Lý và Tình Liên Đới (Is 32,17; Gc 3,18; Srs 39) - Peace As The Fruit Of Justice and Solidarity Quà tặng Tin Mừng
Lm. Giuse Ngô Mạnh Điệp
Bài Viết Của
Lm. Giuse Ngô Mạnh Điệp
Chuyện vể tập sách “Dẫu vậy thì vẫn cứ tin” của tác giả Joseph Moingt s.j. Ngày thứ nhất - Những mẩu chuyện không đầu không đuôi (tiếp theo)
Chuyện về tập sách “Dẫu vậy thì vẫn cứ tin” của Cha Joseph Moingt, s.j. Ngày thứ nhất - Những mẩu chuyện không đầu không đuôi (tiếp theo)
Chuyện về tập sách “ Dẫu vậy thì vẫn cứ tin” của tác giả Joseph Moingt, s.j. Ngày thứ nhất Những mẩu chuyện không đầu không đuôi (tiếp theo)
Chuyện mỗi tuần – chuyện về tập sách “Dẫu vậy thì vẫn cứ tin”… Ngày đầu tiên: Những mẩu chuyện không đầu không đuôi…
Chuyện mỗi tuần – chuyện về tập sách “Dẫu vậy thì vẫn cứ tin” …
Chuyện mỗi tuần – về : Lời nói đầu của tác giả trong tác phẩm “Dẫu vậy thì vẫn cứ tin”…
Chuyện về tập sách “ Dẫu vậy thì vẫn cứ tin” – do Nhà Xuất Bản TempsPrésent in ấn…
Chuyện mỗi tuần – Phụng Vụ - nơi gặp gỡ Đức Kitô (tt) – Giáo Huấn Chúa Nhật số 18 – Tông Thư về Đào tạo Phụng vụ cho Dân Thiên Chúa số 12 (tt)…
Chuyện mỗi tuần – Phụng vụ - nơi gặp gỡ Đức Kitô (tt) – Tông thư số 12...
Chuyện mỗi tuần – chuyện về “Những Khao Khát của Thầy”…
Tản mạn ngày Giỗ Đầu của Huynh Trưởng Giuse Đỗ Bá Ái…
Chuyện mỗi tuần – chuyện về thừa sai Pierre, Auguste Gallioz – Cố Thiết ( 1882 – 1954)
Chuyễn mỗi tuần – chuyện về thừa sai Eugène Garnier – Cố Minh (1862 – 1952)
Chuyện mỗi tuần – chuyện về Thừa Sai Jean Gagnaire – Cố Định (1861 – 1931).
Chuyện mỗi tuần – chuyện về Linh Mục Thừa Sai Eugène DURAND (1864-1932)
Câu chuyện về lệnh truyền của Chúa dành cho các môn đệ trước khi các ông lên đường rao giảng…
Chuyện mỗi tuần – Lời “giải oan” cho chị Mác-ta…
Chuyện về Nhà Truyền Giáo Dorgeville – Cố Sĩ (1881 – 1967)
Chuyện về các Thừa Sai MEP - Cha Roger Delsuc – Cố Sáng – 1927 – 1974
Chuyện mỗi tuần – chuyện về người quét sân…
Chuyện mỗi tuần – chuyện về các Thừa Sai MEP - Cha Gaston DEGAS – 1880 - 1907
Chuyện về các Thừa Sai MEP - Cha Claude Charmot – 1922-1982 (tiếp theo)
Chuyện về các Thừa Sai MEP - Cha Claude – Émile – Marie Charmot…
Câu chuyện về Cha Victor Caillon (1906- 1983) – tiếp theo
Chuyện mỗi tuần – Chuyện về các Thừa Sai MEP
Chuyện mỗi tuần – chuyện về các Thừa Sai – MEP - Cha Cyprien-Théophile Brugidou (1887 – 1962)
Chuyện mỗi tuần – chuyện về các thừa sai MEP Cha BÉLIARD Donatien – Cố Phước (1913 – 1974)
Chuyện mỗi tuần – Chuyện về các Thừa sai MEP (Cha Alexis BOIVIN – Cố Nhã (1870 – 1923))
Chuyện mỗi tuần – Chuyện về các Thừa sai MEP (tiếp theo)
Chuyện mỗi tuần – Chuyện về các Thừa Sai MEP (tiếp theo)
Chuyện mỗi tuần – chuyện về các Thừa sai MEP (tiếp theo)
Chuyện mỗi tuần – Chuyện về các nhà Truyền Giáo - Thừa sai Paris
Chuyện mỗi tuần – câu chuyện về các nhà truyền giáo của Hội Thừa Sai – Paris…
Chuyện mỗi tuần – Chuyến hành hương viếng Mẹ…
Huấn giáo của Đức Thánh Cha Phanxicô sau chuyến Tông Du Hungary trong buổi tiếp kiến chung sáng thứ tư ngày 3 – 5 – 2023 tại Quảng trường Thánh Phê-rô…
Bài giáo lý XII của Đức Thánh Cha Phanxicô với đề tài : Các đan sĩ là sức mạnh vô hình hổ trợ Giáo Hội và việc truyền giáo trong Giáo Hội…
Bài giáo lý XI của Đức Thánh Cha trong loạt bài về lòng nhiệt thành truyền giáo…Và chủ đề tuần này là : Người Ki-tô hữu hãy sẵn sàng để làm chứng cho Đức Kitô…
Bài giáo lý X của Đức Thánh Cha Phanxicô trong loạt bài trình bày về lòng nhiệt thành loan báo Tin Mừng – niềm đam mê loan báo Tin Mừng…
Bài giáo lý IX trong loạt bài về “Lòng say mê loan báo Tin Mừng – Lòng nhiệt thành Tông Đồ” với chủ đề “Trở thành Kitô hữu không nhờ trang điểm nhưng nhờ Chúa Giêsu biến đổi tâm hồn”…
Bài giáo lý VIII của Đức Thánh Cha Phanxicô trình bày trong buổi tiếp kiến chung thứ tư ngày 22 – 3 – 2023 với chủ đề: “Cách thế đầu tiên để loan báo Tin Mừng là làm chứng tá”…
CHUYỆN MỖI TUẦN – CHUYỆN VỀ NGƯỜI QUÉT SÂN…

 

 

Người viết – nhân ý muốn nói về câu chuyện “quét sân” – nên lướt lui lướt tới để tìm cho ra hình ảnh một Linh mục quét sân, nhưng vô phương…Ngược lại, các vị tu sĩ Nhà Chùa thì lại có được những hình ảnh như thế…Chứng tỏ hàng giáo sĩ chúng ta hình như không có và không nghĩ mình có “bổn phận” phải quét sân – quét phòng mình ở thì có lẽ là có – nhưng quét cái sân “nhà chung” thì…

Thế rồi chợt nhìn thấy cái hình họa dễ thương, mộc mạc trên đây…và người viết “mê”, vì nó quá phù hợp với công việc hôm nay người viết vẫn làm là : sau khi dâng Thánh Lễ đầu ngày với các Đấng các Bậc trong Nhà Hưu…thì – thay vì ngồi lại bên Chúa Thánh Thể để “trầm tư mặc tưởng” một cách rất nghiêm túc và kiểu cách – người viết đi quét sân…và đã có đôi ba suy nghĩ muốn chia sẻ trong tuần này nhằm có chút thay đổi bầu khí quá ư “lạnh lùng” của các nhà truyền giáo Hội Thừa Sai Paris…Chỉ có điều khi chọn hình họa này, người viết thấy kèm theo một ghi chú “Có thể có bản quyền – xin nghiên cứu !” …Vì thế cho nên mong tác giả họa hình cho phép mượn để giãi bày…Hơn nữa nó lại là họa hình của một bài thơ của tác giả Khuyết Danh…mà người viết  rất thích bốn câu kết :

Đời giờ bình bát, lá y -

Mốt mai về núi thèm chi nợ đời…

Sư thầm niệm Phật trên môi -

Đài cao Phật tượng mỉm cười vô ngôn…

Riêng người viết mượn hình họa để nói chuyện “quét sân”…

Thật ra và đương nhiên là chuyện “quét sân”…thì không phải và không hề là chuyện “to”…To tát gì đâu cái chuyện ngày ngày gom lá trên khoảnh sân trên dưới một trăm mét vuông…rồi hốt vào cái “xô” nhựa…đem đi đổ vào xe rác…Thế thôi…

Thế thôi nhưng cũng có chuyện để mà múa bút…

Đầu tiên là – như đã nói ở trên – hình như các Đấng các Bậc nhà mình ít hoặc không hề quan tâm đến chuyện “quét sân”, bởi đã có người lo chuyện ấy rồi – hoặc là các Hội Đoàn chia nhau công tác  hoặc một vài nơi – nhất là các Giáo xứ thành phố - không ai lo…thì gom tiền thuê người…Tuy nhiên quét sân – về mặt thể lý – giúp rất nhiều cho sức khỏe bản thân , và -  về mặt tâm lý – mang lại niềm vui ban đầu thì in ít, nhưng càng ngày càng thấy nhiều hơn, bởi sau khi đã hốt lá vàng, rác rưởi vào xô, chống chổi…đưa tầm mắt nhìn quanh, thấy khoảnh sân như rộng hơn, mát hơn…Cái sân bê-tông mà còn như thế huống là cái sân “lòng mình”…Quét và thật sự muốn quét…thì chắc chắn sẽ làm cho cái sân “ lòng “ thoáng mát, rộng rãi và – dĩ nhiên – là sạch hơn…

Thứ đến, quét sân…thì người ta thường dùng cái “chổi chà” bằng cọng tre chẻ, cọng dừa…để dễ quét lá hơn…nhưng cũng có cái dở là nặng tay…và thật ra cũng tùy sự thuận tay của mỗi người quét…Bản thân người viết thích dùng cái chổi bình thường…Nó vừa tay, nhẹ nhàng…và dễ sử dụng…Có lần – khi còn ở Nhà Hưu Linh Mục ở Nha Trang – người viết rất thích thú thấy các chị Nữ tu hai tay dùng hai cái chổi, vừa đi vừa nhẹ nhàng múa… tay này/tay kia…Thế má rác rến cũng thay nhau dồn đống lại để được hốt vào xô…Thì ra – nếu muốn – việc “quét sân” cũng có thể là một vũ điệu…Cách đây vài ngày, trong khi quét sân, người viết chợt ngắm cái chổi : trước đây, muốn có một cái chổi, người ta vất vả hơn nhiều vì phải gom thu bông đót để làm phần mềm của chổi, thân đót để làm phần cán…Rồi bện, rồi đan, rồi buộc…Có lẽ khoảng trên dưới mươi năm trở lại đây, phần cán được đúc bằng nhựa, bền, chắc…Để gắn phần  bông đót với cán nhựa, người ta dùng sáu con vít, mỗi bên ba con…và chắc “như đinh đóng cột !”...Người viết ngắm cái phần bông đót và thâm cầu nguyện xin Chúa trả công cho những bộ óc nào đó ở cái thủa xa tít xa…đã có sáng kiến dùng nó để làm chổi quét nhà, quét sân…và sáng kiến ấy chắc chắn sẽ tồn tại mãi mãi, bởi dù người ta có nghĩ đến bất cứ một sáng kiến mới mẻ, tân kỳ nào khác – chằng hạn chổi lau nhà, máy lau nhà – thì cái phần để mà lau, mà quét…nó vẫn phải dựa trên sáng kiến thủa ban đầu…và được cải tiến dần…cho thuận lợi và tiết kiệm thời gian, tiết kiệm công sức…Ôi ! có gì lớn lao lắm đâu…thế mà là chuyện của thiên thu…dù chẳng mấy ai để ý đến…Cho nên cái việc quét sân hôm nay và từng ngày của người viết…cũng là và phải là chuyện của thiên thu…”Quét sân” và “quét lòng” : thiên thu quá đi chứ…

Lại nữa, mỗi lát chổi đưa, đám lá vàng lả tả…với những âm thanh có vẻ như reo vui…Reo vui bới bàn tay của ai đó đưa chúng vào chỗ dành cho chúng – dù chỗ ấy chỉ là chiếc xe đẩy rác…Chúng sẽ không còn vật vờ trên sân, trên đường…gây chướng và bẩn mắt…Công việc nhỏ nhoi thôi, nhưng ý muốn thì vô cùng : dọn sach môi - trường sống…Nói đến môi-trường…là nói đến những phong trào, những kế - hoạch, những thiện tâm thiện chí và thiện nguyện…Quay phim, bình luận…Những kế - hoạch to lớn như thế…làm sao người “quét sân” nhà…dám nghĩ đến…vì đã hết thời và hết sức…Thật là tuyệt vời những người trẻ với năng lượng trẻ…Người viết muốn “quét sân” Nhà Hưu, bởi vì phía người viết ở, khoảng sân thông thoáng hơn…nên có được hai cây vối cổ thụ…và dăm cây bằng lăng tím…Có cây, có lá để uống, có bóng mát…và có cả bông tím bằng lăng để mơ mộng…thì chuyện quét sân là chuyện đương nhiên phải làm : làm để có sự công bằng với phía bên kia đã đành…mà còn làm để thấy lòng mỉnh rộng, mở và – dủ đã ở tuổi tính bằng giờ - nhưng vẫn còn mầu tím để mơ, để mộng : mầu tím Huế và mầu tím Áo Lễ…Bấy nhiêu thôi cũng đã là hài lòng lắm rồi…

Ông nhạc sĩ “Danh Bất Hư Truyền” khi viết về chuyện “Đại Bác Ru Đêm” cũng có nói đến hình ảnh “người phu quét đường dựng chổi đứng nghe”…và nghe tiếng đại bác…với quá nhiều những nỗi buồn – thậm chí hốt hoảng hay khóc thét…Người viết ngày xưa – khi vừa phủi đít rời ghế nhà trường Trung Học – thì đã được sai đến để “đi giúp” ở một Giáo xứ vùng “xôi thịt” ngày là của bên này và đêm là của bên kia…cũng thường xuyên được nghe tiếng đại bác – không ru – nhưng cứ “ục” một cái…và liên tục réo xèo xèo…rồi “ầm”…Lúc đầu cũng thấy khó ngủ, nhưng – cám ơn Chúa – chi vài tuần thôi thì không còn nghĩ ngợi gì nữa… “Tuổi ăn tuổi ngủ” mà…Mười chín tuổi đầu chứ mấy…Vậy mà trụ được tròn hai năm ở cái vùng “ đại bác ru đêm” ấy đấy…

Thế nhưng bốn câu lục bát của tác giả Khuyết Danh – nơi người viết mượn bức họa ảnh – thì thật là thích thú :

Bây giờ bình bát, lá y

Mốt mai về núi thèm chi nợ đời…

Sư thầm niệm Phật trên môi

Đài cao Phật tượng mỉm cười vô ngôn…

Bản thân người viết là “đệ tử ngoài luồng” của Vị Phật Cười…

 

Lm Giuse Ngô – Mạnh - Điệp – Lễ Sinh Nhật Đức Mẹ và 48 năm Hồng Ân…

 

 

Tác giả: Lm. Giuse Ngô Mạnh Điệp

Nguyện xin THIÊN CHÚA chúc phúc và trả công bội hậu cho hết thảy những ai đang nỗ lực "chắp cánh" cho Quê hương và GHVN bay lên!