Trang Chủ Hòa Bình là kết quả của Công Lý và Tình Liên Đới (Is 32,17; Gc 3,18; Srs 39) - Peace As The Fruit Of Justice and Solidarity Quà tặng Tin Mừng
Lm. Giuse Ngô Mạnh Điệp
Bài Viết Của
Lm. Giuse Ngô Mạnh Điệp
Chuyện vể tập sách “Dẫu vậy thì vẫn cứ tin” của tác giả Joseph Moingt s.j. Ngày thứ nhất - Những mẩu chuyện không đầu không đuôi (tiếp theo)
Chuyện về tập sách “Dẫu vậy thì vẫn cứ tin” của Cha Joseph Moingt, s.j. Ngày thứ nhất - Những mẩu chuyện không đầu không đuôi (tiếp theo)
Chuyện về tập sách “ Dẫu vậy thì vẫn cứ tin” của tác giả Joseph Moingt, s.j. Ngày thứ nhất Những mẩu chuyện không đầu không đuôi (tiếp theo)
Chuyện mỗi tuần – chuyện về tập sách “Dẫu vậy thì vẫn cứ tin”… Ngày đầu tiên: Những mẩu chuyện không đầu không đuôi…
Chuyện mỗi tuần – chuyện về tập sách “Dẫu vậy thì vẫn cứ tin” …
Chuyện mỗi tuần – về : Lời nói đầu của tác giả trong tác phẩm “Dẫu vậy thì vẫn cứ tin”…
Chuyện về tập sách “ Dẫu vậy thì vẫn cứ tin” – do Nhà Xuất Bản TempsPrésent in ấn…
Chuyện mỗi tuần – Phụng Vụ - nơi gặp gỡ Đức Kitô (tt) – Giáo Huấn Chúa Nhật số 18 – Tông Thư về Đào tạo Phụng vụ cho Dân Thiên Chúa số 12 (tt)…
Chuyện mỗi tuần – Phụng vụ - nơi gặp gỡ Đức Kitô (tt) – Tông thư số 12...
Chuyện mỗi tuần – chuyện về “Những Khao Khát của Thầy”…
Tản mạn ngày Giỗ Đầu của Huynh Trưởng Giuse Đỗ Bá Ái…
Chuyện mỗi tuần – chuyện về thừa sai Pierre, Auguste Gallioz – Cố Thiết ( 1882 – 1954)
Chuyễn mỗi tuần – chuyện về thừa sai Eugène Garnier – Cố Minh (1862 – 1952)
Chuyện mỗi tuần – chuyện về Thừa Sai Jean Gagnaire – Cố Định (1861 – 1931).
Chuyện mỗi tuần – chuyện về Linh Mục Thừa Sai Eugène DURAND (1864-1932)
Câu chuyện về lệnh truyền của Chúa dành cho các môn đệ trước khi các ông lên đường rao giảng…
Chuyện mỗi tuần – Lời “giải oan” cho chị Mác-ta…
Chuyện về Nhà Truyền Giáo Dorgeville – Cố Sĩ (1881 – 1967)
Chuyện về các Thừa Sai MEP - Cha Roger Delsuc – Cố Sáng – 1927 – 1974
Chuyện mỗi tuần – chuyện về người quét sân…
Chuyện mỗi tuần – chuyện về các Thừa Sai MEP - Cha Gaston DEGAS – 1880 - 1907
Chuyện về các Thừa Sai MEP - Cha Claude Charmot – 1922-1982 (tiếp theo)
Chuyện về các Thừa Sai MEP - Cha Claude – Émile – Marie Charmot…
Câu chuyện về Cha Victor Caillon (1906- 1983) – tiếp theo
Chuyện mỗi tuần – Chuyện về các Thừa Sai MEP
Chuyện mỗi tuần – chuyện về các Thừa Sai – MEP - Cha Cyprien-Théophile Brugidou (1887 – 1962)
Chuyện mỗi tuần – chuyện về các thừa sai MEP Cha BÉLIARD Donatien – Cố Phước (1913 – 1974)
Chuyện mỗi tuần – Chuyện về các Thừa sai MEP (Cha Alexis BOIVIN – Cố Nhã (1870 – 1923))
Chuyện mỗi tuần – Chuyện về các Thừa sai MEP (tiếp theo)
Chuyện mỗi tuần – Chuyện về các Thừa Sai MEP (tiếp theo)
Chuyện mỗi tuần – chuyện về các Thừa sai MEP (tiếp theo)
Chuyện mỗi tuần – Chuyện về các nhà Truyền Giáo - Thừa sai Paris
Chuyện mỗi tuần – câu chuyện về các nhà truyền giáo của Hội Thừa Sai – Paris…
Chuyện mỗi tuần – Chuyến hành hương viếng Mẹ…
Huấn giáo của Đức Thánh Cha Phanxicô sau chuyến Tông Du Hungary trong buổi tiếp kiến chung sáng thứ tư ngày 3 – 5 – 2023 tại Quảng trường Thánh Phê-rô…
Bài giáo lý XII của Đức Thánh Cha Phanxicô với đề tài : Các đan sĩ là sức mạnh vô hình hổ trợ Giáo Hội và việc truyền giáo trong Giáo Hội…
Bài giáo lý XI của Đức Thánh Cha trong loạt bài về lòng nhiệt thành truyền giáo…Và chủ đề tuần này là : Người Ki-tô hữu hãy sẵn sàng để làm chứng cho Đức Kitô…
Bài giáo lý X của Đức Thánh Cha Phanxicô trong loạt bài trình bày về lòng nhiệt thành loan báo Tin Mừng – niềm đam mê loan báo Tin Mừng…
Bài giáo lý IX trong loạt bài về “Lòng say mê loan báo Tin Mừng – Lòng nhiệt thành Tông Đồ” với chủ đề “Trở thành Kitô hữu không nhờ trang điểm nhưng nhờ Chúa Giêsu biến đổi tâm hồn”…
Bài giáo lý VIII của Đức Thánh Cha Phanxicô trình bày trong buổi tiếp kiến chung thứ tư ngày 22 – 3 – 2023 với chủ đề: “Cách thế đầu tiên để loan báo Tin Mừng là làm chứng tá”…
CHUYỆN MỖI TUẦN – LỜI “GIẢI OAN” CHO CHỊ MÁC-TA…

  

Ấm ức lâu lắm rồi nhưng người viết còn đang bận bịu chuyện của các Vị Thừa Sai oai hùng của Giáo Hội Việt-Nam ta…nên chưa có thể lên tiếng được…Và hôm nay, Lời Chúa ngày thứ ba mùng mười tháng mười này…lại nhắc đến chị và người viết lại thấy sự trăn trở về nỗi oan khiên của chị làm cho ray rứt…nên đành xếp lại một bên mọi sự và mọi thứ…để có lời “giải oan” cho chị - dĩ nhiên trong cái nhìn và sự hiểu biết của  một ông giáo sĩ già và hoàn toàn được “huấn luyện trong nước !”, nghĩa là “ đào tạo lồ-cồ” …nên việc suy nghĩ và lời “giải oan”  chỉ mang tính  “riêng tư” giữa chúng ta với nhau mà thôi…

Tiến vàn  xin phép được thay mặt cho con người, cho bà con tin Chúa…và cho chính mình để cám ơn chị nhiều nhiều, bởi trong “hoàn cảnh lúc đó” của Thầy chúng tôi…thì ngôi nhà ở Bê-ta-ni-a của gia đình chị - to hay nhỏ - người viết không biết, nhưng chắc chắn không là một ngôi biệt thự, một thứ biệt phủ như của mấy vị chức quyền “ buôn chồi , bán phế liệu” của hôm nay và trên đất nước chúng tôi xây lên…mà chỉ là căn nhà vài ba gian…đủ để ba chị em chị cư trú, đồng thời cũng có chỗ tương đối để đón Thầy chúng tôi và Nhóm Mười Hai của Người chắc chắn là khá  ồn ào …khi đến nhà chị - đấy cũng là “bệnh” của giáo sĩ ở mọi thời !!!

Hôm nay – qua Tin Mừng của ngài thánh sử Luca – con người chúng tôi lại được chứng kiến thêm một lần nữa cuộc viếng thăm của Thầy tại gia đình chị…và lại được nghe câu chuyện giữa Thầy – chị- và cô em Maria của chị…Cậu Lazarô chắc là đang “chén chú chén anh” với Nhóm Mười Hai…đâu đó ngoài sân…nên không thấy được nhắc đến “ở đây và lúc này”…

Chị thì được nhắc đến với một câu nói…mà người ta – rất tùy duyên – đã bàn lui bàn tới về chị…Đấy là câu “trách” : “Em con để con phục vụ, mà Thầy không để ý tới sao ? Xin Thầy bảo nó giúp con một tay !”…Câu “trách” dễ thương và khéo léo biết bao ! Trách mà không trách, nhưng trách để diễn tả tiếng lòng, trách để nói lên tiếng nói của con tim cả với Thầy lẩn với cô em út vừa dễ thương, vừa đáng thương…Tại sao người viết lại “cảm nhận” như thế ? Bởi thưa chị, chị lả một bà chị cả tuyệt vời, một người chủ gia đình tốt bụng, một chủ nhà hiếu khách…Chị thật xứng đáng với 8 chữ VÀNG người ta vẫn nhắc đến ở những kỷ Đại Hội Phụ Nữ ở đất nước tôi : Anh Hùng – Bất Khuất – Trung Hậu – Đảm Đang…Anh hùng quá đi chứ, bởi đang khi hầu như mọi người, mọi giới – đặc biệt giới “đặc quyền đặc lợi” -  quay lưng lại với Thầy tôi…thì chị lại không ngại ngần gì để đón tiếp Người…Bất Khuất thì chị là số một, bởi hầu như chuyến lên Giê-ru-sa-lem nào, Thầy tôi cũng đến gia đình chị…và lúc nào chị cũng sẵn sàng toàn tâm toàn ý để phục vụ Thầy và Nhóm bất chấp những cặp mắt dòm và ngó – dĩ nhiên là láo liên rồi…Trung Hậu…chị cũng là “á quân”, bởi chẳng hề tính toán chuyện hơn/thiệt…mà chỉ cười và cười…làm mọi người thoải mái…như “ở nhà mình” vậy! Đảm Đang thì khỏi nói, bởi câu chuyện ở nhà chị hôm nay…cho thấy rõ vậy rồi…

Thứ đến là Thầy có buồn về câu “trách” của chị không ? Chị yên tâm…và chắc chắn là chị biết rõ Thầy rồi…Thầy tôi có một “kỹ thuật” rất tuyệt và rất gần gũi với con người chúng ta, đó là tận dụng mọi hoàn cảnh, mọi câu chuyện, mọi vì dụ, mọi dụ ngôn…để trình bày giáo huấn của Người, quảng diễn bài học sống cho nhân loại và cho mỗi chúng ta…Người biết rất rõ rằng nếu chị không “băn khoăn lo lắng” thì lấy gì để có thể dọn bàn cho Thầy và Nhóm đệ tử ồn ào của Thầy đây…nên – bên ngoài có vẻ như Người muốn trách chị - nhưng thật ra Người muốn dạy chúng ta – dạy chị, dạy tôi, dạy mọi người - về cái chuyện “cân bằng” giữa vật chất và tinh thần trong cuộc sống hằng ngày của mình…Và như thế là câu “trách” của chị lại trở thành cơ hội để Người đưa ra một giáo huấn quan trọng : giáo huấn về hạnh phúc của con người, của gia đình, của tổ chức, của xã hội…khi người ta biết “cân bằng” mọi thứ trong đời mình…Hai cái chữ “cân bằng” này thường được đặt ra cho các “nhân vật của quần chúng” ở các cuộc trao đổi trên truyền hình mà tôi thỉnh thoảng vẫn theo dõi…Không có sự cân bằng này…thì khó mà tồn tại…kể cả ở những tổ chức đại sự như quốc gia, đảng phái…Cho nên công nghiệp của chị vô cùng lớn : một câu trách…đã được Thầy biến thành một giáo huấn “khóa” cho sự sống còn của trần gian thụ tạo…

Và thật ra thì chị cũng muốn có câu “trách thương” ấy dành cho cô em tội nghiệp của mình…Maria cò còn ai đâu ngoài  chị và Lazarô – con người đã chết và được Thầy đưa ra khỏi mộ - dĩ nhiên không là để sống mãi, nhưng là để trở thành một minh chứng cụ thể cho quyền năng của Thầy về sự sống lại mãi mãi trong thế giới vĩnh cửu…Đã bảo mà : hễ có dịp, có cơ hội là Thầy có ngay một giáo huấn, một nhắc nhở…Vả lại – tôi không rõ lắm – nhưng hình như cô em của chị cũng là “nhân vật” của một thời…và đã được Thầy đưa tay cứu vớt…cho nên chắc chắn là chị dành cho cô em út tội nghiệp ấy vô vàn tình thương…và chị sẵn sàng “đảm đang” để cô em được Thầy giáo huấn, nhắc nhở và tạo động lực cho những ngày tháng tốt lành trước mắt…Thầy cũng biết thế nên – để vừa đùa, vừa nhắc – Thầy đề ra một nguyên tắc : nguyên tắc về “phần tốt nhất”…”Phần tốt nhất” của việc sống Lời Thầy dạy…”Phần tốt nhất” của việc tìm những phút giầy cận kề với Thầy…và vào từng ngày sống, từng công việc làm dựa trên những gì đã nghe được, đã hiểu được khi ở bên Thầy…để có “phần tốt nhất”…

Vậy chị nhé, thế là tôi cũng có được đôi lời “giải oan” cho chị rồi đấy – dù không “hàn lâm”, không “chuyên môn”…

Ai đời – hễ cứ đụng chuyện xảy ra ở nhà chị - là người ta nghĩ ngay chị là tay hời hợt, nhẹ dạ, tham công tiếc việc…

Không, chị Mác-ta của tôi không phải là như thế…

Lm Giuse Ngô – Mạnh - Điệp

 

Tác giả: Lm. Giuse Ngô Mạnh Điệp

Nguyện xin THIÊN CHÚA chúc phúc và trả công bội hậu cho hết thảy những ai đang nỗ lực "chắp cánh" cho Quê hương và GHVN bay lên!