Trang Chủ Hòa Bình là kết quả của Công Lý và Tình Liên Đới (Is 32,17; Gc 3,18; Srs 39) - Peace As The Fruit Of Justice and Solidarity Quà tặng Tin Mừng
Lm. Inhaxio Trần Ngà
Bài Viết Của
Lm. Inhaxio Trần Ngà
Sứ mạng của Chúa Cứu Thế
Sám hối để được thứ tha
Sống xứng đáng với phẩm giá Ki-tô hữu
Chọn vua nào? (Suy niệm Lễ Chúa Ki-tô Vua)
Cuộc bách hại đạo hôm nay
Khơi lên mầm tốt
Người khiêm nhường sẽ được quý mến, yêu thương
Nương tựa vào Chúa
Quà tặng vô giá
Thành quả tuyệt vời của niềm tin
Có nhận thì phải trao
Sắm sẵn chỗ ở trên quê trời
Tìm kiếm, cảm hóa và chết thay
Từ bỏ là quy luật sinh tồn
Học sống khiêm nhường với Chúa Giê-su
Chọn đường nào?
Bí quyết để được yêu thương
Phép rửa của Chúa Giê-su
Chuyển đổi của tạm đời nầy để lấy kho tàng thiên quốc
Đừng lãng quên cuộc sống mai sau
Chúa ban phúc lộc dồi dào
Kho tàng vô giá
Để được sống đời đời
Trao tặng kho báu Tin mừng
Đường lối ôn hòa của Chúa Giê-su
Yêu thương hiệp nhất như ba Ngôi Thiên Chúa
Sống yêu thương hiệp nhất như ba Ngôi Thiên Chúa
Hướng về trời cao
Được Chúa ở cùng
Môn đệ thật của Chúa Giê-su
Hạnh phúc cho chiên ngoan của Chúa
Phục vụ như người mẹ gia đình
Con mắt thứ ba
Chúa Giê-su có thật sự sống lại không?
Ngài yêu thương nhân loại đến cùng
Vaccine phòng dịch “Ném đá”
Phục hồi phẩm chất cao đẹp
Sám hối để khỏi bị hủy diệt
Phẩm giá cao quý
Bền gan chiến đấu đến cùng
NHÌN RỘNG THẤY XA

(Suy niệm Tin Mừng Luca  (Lc 16, 1-13) trích đọc vào Chúa nhật 25 thường niên)


Thời Chiến Quốc, tại Nước Tề có một vị tướng quốc tài hoa lỗi lạc là Mạnh Thường Quân. Ông là người giàu có, lại có lòng nghĩa hiệp, hào phóng với hết mọi người. Trong nhà lúc nào cũng tấp nập khách thập phương thăm viếng chuyện trò. Danh tiếng Mạnh Thường Quân vang khắp các lân bang thời ấy.

Một hôm, Mạnh Thường Quân sai Phùng Nguyên sang đất Tiết đòi nợ. Trước khi lên đường, Phùng Nguyên hỏi Mạnh Thường Quân rằng : "Ngài có muốn tôi mua thứ gì bên đó về cho ngài không?" Mạnh Thường Quân trả lời : "Ngươi xem thứ gì nhà ta chưa có thì mua."


Khi đến đất Tiết, Phùng Nguyên triệu tập các con nợ của Mạnh Thường Quân lại và yêu cầu họ xuất trình giấy nợ. Sau khi nắm được số liệu giấy tờ, thay vì đòi họ thanh toán hết tiền gốc tiền lãi, Phùng Nguyên nhân danh Mạnh Thường Quân tuyên bố tha hết nợ cho dân và truyền cho các đầy tớ đem tất cả giấy nợ ra đốt sạch.

Thế là trong phút chốc, bao nhiêu nợ nần xưa nay biến tan theo làn khói; tất cả các con nợ thở phào nhẹ nhõm và ghi tâm khắc cốt ân đức của Mạnh Thường Quân.

Mấy hôm sau, thấy Phùng Nguyên trở về tay không, Mạnh Thường Quân hỏi: “Nhà ngươi đã thu được bao nhiêu tiền nợ? Đã mua được thứ gì?”

Phùng Nguyên trả lời : "Theo thiển ý của tôi thì trong nhà của ngài chẳng thiếu gì cả, có chăng là thiếu ơn nghĩa dành cho người túng cực mà thôi. Chính vì thế, tôi đã trộm phép ngài để mua ơn nghĩa cho ngài. Tôi hy vọng là ngài sẽ rất hài lòng".

Về sau, Mạnh Thường Quân bị hàm oan và bị bãi quan, phải về nương náu tại đất Tiết. Dân chúng nơi đây nhớ ơn vị đại ân nhân đã tha nợ cho họ năm xưa, rủ nhau ra đón rước thật tưng bừng và thân mật. Mạnh Thường Quân vui sướng quay lại nói với Phùng Nguyên: "Nhà ngươi xem, chắc hẳn đây là cái ơn nghĩa mà trước đây nhà ngươi đã mua giùm cho ta!"

 
                                                                        ***
Dù hôm nay tôi cố hết sức bám trụ vào mặt đất nầy bằng cách củng cố thật vững địa vị của tôi, nắm ghì thật chặt chiếc ghế của tôi, ra sức thu gom thật nhiều tiền bạc, tài sản, ruộng vườn… thì mai đây, tôi cũng sẽ bị bứt ra khỏi cuộc đời nầy như chiếc lá lìa cành trong cơn gió mạnh…

Tất cả những gì tôi mua sắm được hôm nay, người khác sẽ sử dụng. Những gì tôi đang sở hữu sẽ thuộc về người khác… Còn lại gì cho tôi??? 

Qua Tin Mừng hôm nay, Chúa Giê-su dạy phải lấy của phù du để đổi lấy của đời đời và biết tận dụng những gì hiện có để mua sắm cho mình một chỗ ở vững bền cho tương lai. Cụ thể là hãy dùng những ân huệ Chúa ban như sức khoẻ, thời giờ, tài năng, trí tuệ, tiền bạc… để mua nghĩa, mua bè bạn, mua lấy một chỗ ở trong Nước Trời.

 
Người tôi tớ bất lương trong Tin Mừng hôm nay quả là rất khôn ngoan khi biết lợi dụng tài sản mà anh được người chủ trao cho quản lý tạm thời để mua lấy bạn hữu và mua lấy nơi ăn chốn ở cho mình trong những ngày khốn đốn.

Phùng Nguyên cũng đã rất khôn khéo khi dùng tiền bạc của chủ để mua ơn, mua nghĩa cho chủ mình, nhờ đó mà sau nầy ông cùng Mạnh Thường Quân được cùng chung hưởng trong lúc sa cơ.

Dù sao, đó cũng là những người có tầm nhìn xa. Họ như thuyền trưởng phát hiện được tảng băng từ xa, nên có đủ thời giờ quay mũi tàu thoát hiểm. Họ như người săn tìm ngọc quý, bán đi những gì tầm thường mình có để mua cho bằng được một viên ngọc tuyệt vời.

Còn tôi, vì nhìn không xa hơn sống mũi của mình, nên tôi vẫn khư khư ôm lấy của cải phù du, và dường như tôi vẫn muốn khăng khăng giữ lấy sự dại khờ nầy cho đến ngày tận số!

Lạy Chúa, xin cho Lời khôn ngoan của Chúa đánh thức con khỏi mê đắm những thứ phù phiếm đời nầy và biết khôn ngoan đánh đổi những thứ phù du để thu về những điều vĩnh cửu.

 

Linh mục Inhaxiô Trần Ngà

Tác giả: Lm. Inhaxio Trần Ngà

Nguyện xin THIÊN CHÚA chúc phúc và trả công bội hậu cho hết thảy những ai đang nỗ lực "chắp cánh" cho Quê hương và GHVN bay lên!