|
|
| |
Bài Viết Của Lm. Ng Ngọc Thế, SJ.
|
|
Mùa Vọng, mùa hướng lòng về Trung Tâm Điểm của đời người
Nếu rảo mắt một vòng nhìn xã hội xung quanh của chúng ta, chúng ta nhận ra nhiều trung tâm điểm mà con người, gián tiếp hay trực tiếp, đã tự đặt ra cho chính mình. Đó là tiền bạc, là danh vọng và hưởng thụ, là một chủ nghĩa nhất định nào đó, và đặc biệt là chính bản thân mình – một cái tôi to lớn – cái rốn của vũ trụ. Và có những người đã liều mình vì những cái trung tâm điểm giả tạo đó. Nói khác đi, con người trong xã hội hôm nay đang có khuynh hướng quên đi “Trung Tâm Điểm” đích thực của thế giới này, là chính Thiên Chúa, và đang đui mù bám theo những thứ “Trung Tâm” giả tạo. |
|
|
Thiên Chúa, Ngài cần phải đến
Chúng con chỉ mừng mùa Vọng hay thực đó vẫn là mùa Vọng ? Và Chúa đã đến thực rồi sao ? Chính Ngài, như chúng con vẫn nghĩ đến Ngài, khi chúng con khao khát mong chờ Ngài, Đấng sẽ đến, lạy Thiên Chúa quyền năng, Cha của tương lai, sứ giả của hòa bình, Ánh Sáng và sự thật và niềm hạnh phúc vĩnh cửu ? Trên những trang đầu tiên của Kinh Thánh, việc Ngài đến đã được hứa rồi. Và cũng trên trang cuối cùng không còn có gì có thể thêm vào, vẫn có lời cầu nguyện : Lạy Chúa Giê-su , xin hãy đến ! |
|
|
Hãy luôn vui mừng trong Chúa !
Lần nọ, cha Vianney gặp một bà trong xứ đến chào ngài. Biết bà là người thật lắm mồm lắm mép, nói huyên thuyên suốt ngày, ngài liền hỏi: - Trong suốt năm, có tháng nào con nói ít hơn mọi tháng không? Bà ta bỡ ngỡ ấp úng thưa: - Thưa cha, con thì quen thói rồi, tháng nào con cũng nói như nhau cả. - Không, có một tháng con nói ít hơn. Con biết tháng nào không? Bà ngẩn ngơ: - Tháng nào, thưa cha? - Tháng hai dương lịch, vì tháng đó chỉ có 28 ngày, 29 ngày thôi. Ai nấy cười phá lên. Ngài vội vã bước vào toà giải tội. Lần khác, cha Vianney thấy ở trước sân nhà thờ có một quày hàng bán chuỗi, tượng ảnh và có cả hình của ngài nữa. Ngài bèn dừng lại, cầm lấy tấm hình của ngài đưa lên cao cho mọi người xung quanh coi và nói: "Thiên hạ dại dột thực, cái hình nhăn nheo như con khỉ khô này mà cũng phải mua mất một đồng quan!" Các người chung quanh được dịp cười bể bụng lăn chiêng. Cha Vianney cũng cười, giao trả tấm ảnh lại rồi bước vào nhà thờ. |
|
|
Chỉ mong chẳng là gì
Tất cả xin dâng lên Ngài, tất cả xin Ngài sử dụng theo ý Ngài. Tất cả xin được sống phục vụ như chính Ngài phục vụ. Một sự phục vụ không tính toán, một sự phục vụ nhưng không, một sự phục vụ không chờ đáp trả, và một sự phục vụ không đợi sự công nhận, và không mong lời khen ngợi. |
|
|
|
|