Trang Chủ Hòa Bình là kết quả của Công Lý và Tình Liên Đới (Is 32,17; Gc 3,18; Srs 39) - Peace As The Fruit Of Justice and Solidarity Quà tặng Tin Mừng
Phùng Văn Phụng
Tủ Sách CGVN

Văn Kiện Vatican 2

Lectio divina

Suy Niệm & Cầu Nguyện

Sách Bài Đọc UBPT

Nova Vulgata

GH. Đồng Trách Nhiệm

Học Hỏi Thánh Kinh

Giáo Huấn Xã Hội CG

Tuần Tin HĐGMVN

Giáo Sĩ Việt Nam

ThăngTiến GiáoDân

Bản Tin Công Giáo VN.

Chứng Nhân Chúa Kitô

Thánh Vịnh Đáp Ca

Phúc Âm Nhật Ký

Tin Vui Thời Điểm

Tin Tức & Sự Kiện

Văn Hóa Xã Hội

Thi Ca Công Giáo

Tâm Lý Giáo Dục

Mục Vụ Gia Đình

Tư Liệu Giáo Hội

Câu Chuyện Thầy Lang

Slideshow-Audio-Video

Chuyện Phiếm Gã Siêu

Nối kết
Bài Viết Của Phùng Văn Phụng

Sơ Theresa Cecilia Đỗ thị Thanh Hương
Sáng thứ bảy, ngày 28 tháng 5 năm 2011, tôi đến nhà dòng Nữ Đa Minh Việt Nam số 5250  đường Gasmer để tham dự Thánh Lễ tiễn đưa Sơ Theresa Cecilia Đỗ Thị Thanh Hương  trở về nhà Cha khi mới tròn 36 tuổi (sinh ngày 20 tháng 04,1975 về với Chúa ngày 23 tháng 05,2011). Sáng Chúa nhật 22-5 Sơ đi đến Giáo Xứ các Thánh tử Đạo Việt Nam để dạy Giáo Lý, giúp các em Thêm Sức. Sơ đã bị một em 19 tuổi, người Mễ, say rượu từ trong đường nhỏ vượt bảng "stop", đụng phải Sơ. Vì bị thương tích quá nặng nên ngày hôm sau Sơ đã về với Chúa. Người bạn ngồi cạnh bên tôi đặt câu hỏi:

Đức Tin Là Một Hồng Ân
Bài này chỉ nói đến một vài nhân vật đã đến với Đạo Chúa như sự kiện bình thường nhưng ẩn tàng bên trong là một sự chuyển biến lâu dài về tâm lý, tình cảm, lý trí rất phức tạp của con người để đến hay nói đúng hơn trở về nguồn tình yêu vô biên của Thiên Chúa toàn năng. 

Sự chuyển biến trong đời sống tâm linh.
Chị nói: “Hồi còn ở Việt nam, chồng tôi là Trung Tá Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa, đám cưới chúng tôi có ra nhà thờ đàng hoàng. Nhưng sau ngày 30 tháng 4 năm 1975, khi sang bên Mỹ này ổng có vợ khác.  Vì vậy tôi buồn chán quá, một mình phải nuôi một lô 7 đứa con, con cái đông, leo nheo, lóc nhóc còn nhỏ quá làm sao tôi đi nhà thờ được, mà tôi cũng không còn tin tưởng gì ở Chúa cả. Có Chúa sao lại để hoàn cảnh tôi cực kỳ khổ sở thế này. Chồng tôi đã bỏ tôi ở xứ lạ quê người, một mình tôi phải lo làm kiếm tiền, nuôi cho bảy đứa con lóc nhóc ăn học đâu phải dễ. Tôi đi làm nghề nấu nướng, ngày nào cũng chui đầu vào nhà bếp, phải chiên xào, pha chế, nấu các món ăn cho khách hết sức cực nhọc tới tối mịt mới về được tới nhà. Tôi đã đem tượng Đức Mẹ mang theo từ Việt nam tặng cho ngưòi bạn và thỉnh tượng Phật về thờ. Các đứa con tôi đã được rửa tội từ nhỏ.

Gởi người bạn trẻ bất ngờ vừa nằm xuống.
Tôi có đọc một bài báo viết rằng: “nếu bạn có tiền trong ngân hàng, trong bóp ví, trong một nơi nào đó, bạn là một trong 8% số người giàu có trên thế giới” 

Cảm nghiệm sau khóa căn bản 409 của Chương Trình Thăng Tiến Hôn Nhân Gia Đình.
Vì vậy tôi rất cám ơn anh chị bảy tha thiết với vợ chồng tôi, đã bỏ thì giờ, bỏ công ăn việc làm, đóng góp tiền bạc để khóa thành công tức là giúp cho các gia đình biết cách sống “yêu thương gần gũi bằng việc làm.” Chứ lúc trước có yêu thương, nhưng chưa biết cách nào để biểu bộ sự yêu thương đó bằng hành động.   


Nguyện xin THIÊN CHÚA chúc phúc và trả công bội hậu cho hết thảy những ai đang nỗ lực "chắp cánh" cho Quê hương và GHVN bay lên!