Trang Chủ Hòa Bình là kết quả của Công Lý và Tình Liên Đới (Is 32,17; Gc 3,18; Srs 39) Hướng Dẫn
Lm. Lê Quang Uy, DCCT
Tủ Sách CGVN

Lectio Divina

Suy Niệm & Cầu Nguyện

Tiếng Vọng Gioan B.

Giáo Sĩ Việt Nam

Bản Tin Công Giáo VN.

ChứngNhân ChúaKitô

Phúc Âm Nhật Ký

Tin Vui Thời Điểm

Tin Tức & Sự Kiện

Văn Hóa Xã Hội

Thi Ca Công Giáo

Tâm Lý Giáo Dục

Mục Vụ Hôn Nhân

Tư Liệu Giáo Hội

Thỉnh Cầu

Câu Chuyện Thầy Lang

Slideshow - Audio

Chuyện Phiếm Gã Siêu

Nối kết
Văn Hóa - Văn Học
Tâm Linh - Tôn Giáo
Truyền Thông - Công Giáo
Bài Viết Của Lm. Lê Quang Uy, DCCT

LỜI TUYÊN TÍN VÀO CHÚA GIÊSU CỨU THẾ
Chúa đang hiện diện hết sức sống động ngay giữa cuộc sống của chúng con. Chúa không ở đâu xa, nhưng ngay cạnh bên chúng con, nhắc nhớ và củng cố Lòng Tin cho chúng con giữa bao công việc bộn bề tất bật để mưu sinh và cống hiến cho đời.

LỄ CHÚA CỨU THẾ - TIN HOẶC KHÔNG TIN
 Hồi còn ở Học Viện Liên Dòng, chúng tôi có nghe một cha giáo dạy môn Luân Lý, kể chuyện một người vô thần đến chơi nhà một người bạn thân Công Giáo, ông ta nhìn lên tượng thập giá treo trên tường rồi mỉa mai: “Sao ông lại đi thờ một cái xác chết treo như thế ? Đã chết rồi thì còn làm được gì nữa cơ chứ ?!?” Người bạn Công Giáo mỉm cười trả lời: “Vâng, đúng là Chúa Giêsu của chúng tôi đã chết thật sự rồi, nhưng ông không biết hoặc ông biết mà ông không tin đấy thôi, Ngài cũng đã sống lại thật sự rồi. Tôi không thể giải thích sao cho ông hiểu, nhưng phần tôi, tôi tin, thế là đủ rồi !”

“TRÁNH QUA BÊN KIA MÀ ĐI...”
Con cứ ám ảnh mãi cái câu Chúa kể về ông thầy Tư Tế và ông thầy Lêvi, họ đã trông thấy nạn nhân dở sống dở chết trên đường xuống Giêrikhô, lần lượt, kẻ trước người sau, họ đã “tránh qua bên kia mà đi”.

NẺO ĐƯỜNG HỒN NHIÊN CỦA TIN MỪNG ( Kỳ 12 ): Tờ lịch Tin Mừng
Xin kính chuyển thư của cha Lê Quang Uy chia sẻ một kinh nghiệm giản dị: Tặng lịch mừng Xuân (Lm. Võ Tá Khánh)

“TRỜI HÀNH CƠN LỤT MỖI NĂM…”
Khi nghe đến “Quê hương em nghèo lắm ai ơi, mùa đông thiếu áo, hè thời thiếu ăn. Trời rằng, trời hành cơn lụt mỗi năm, khiến đau thương thấm tràn, ngập Thuận An để lan biển khơi…” ai cũng đồng ý là khúc thứ nhì về dòng Hương Giang, về Huế, về miền Trung là khúc hay nhất, mà cũng bi ai đẫm nước mắt nhất, hơn hẳn khúc thứ nhất về sông Hồng của miền Bắc và khúc thứ ba về sông Cửu Long của miền Nam..

CẦU SIÊU, CẦU AN, VÀ CẦU NGUYỆN NỮA !
Đứng gần chúng tôi có hai mẹ con đang xin “hồ sơ” để khai. Họ nói chuyện với nhau thoải mái thẳng thắn, chúng tôi không cố ý tò mò mà cũng nghe được nội dung. Bà mẹ bảo khai vào là sẩy thai, cô con gái khoảng hăm mấy, chỉnh ngay: “Phá thai chứ sẩy gì mà sẩy ! Má ghi giùm con đi, bẩy năm rồi !” Lại có trường hợp ngược lại, người con trai đưa bà mẹ già cũng phải gần bảy chục, anh ghi thay cho mẹ đã mấy lần phá thai ngày xưa, không rõ là anh chị hay là các em của anh.

“HỠI ÔI, BÀ LÀ CHÚA BÀU CHÚNG CON…”
Người ta rêu rao với những Trung Tâm Bảo Vệ Bà Mẹ và Trẻ Em nhưng lại đang công khai hại bà mẹ và giết trẻ em. Còn anh em chúng tôi, không lấy vợ đẻ con, nhưng lại trở thành những người bảo vệ che chở cho người phụ nữ và các cháu bé đáng thương. Tôi đã xin đặt tên “Đức Maria, Mẹ các thai nhi” cho một bức tượng Mẹ dựng ở Góc Xót Thương, nơi mỗi buổi chiều tối, hàng mấy trăm thai nhi được đưa về chờ hỏa táng và chôn cất. Đời tôi như thế là gắn chặt vào một người phụ nữ, vào nhiều người phụ nữ…

PHÉP LẠ “BÌNH AN HÓA NHIỀU” CHO TAM TÒA, CHO CẢ HỘI THÁNH VIỆT NAM
Anh chị em Giáo Dân Giáo Xứ Tam Tòa chưa bao giờ tôi được gặp mặt mà đã thấy gần gũi thương mến, tất cả anh chị em sẽ hiện diện, sẽ đóng góp phần của mình cho phép lạ của Chúa Giêsu được thành sự, và Bình An sẽ hóa nhiều, nuôi cho anh chị em tín hữu chúng tôi trong Nam, ngoài Bắc, cho cả anh chị em miền Trung, cho cả Giáo Xứ Tam Tòa được ăn no. No Bình An Giêsu ngay giữa những bách hại tàn bạo nhất.

ĐỐI VỚI THIÊN CHÚA, KHÔNG CÓ GÌ LÀ KHÔNG THỂ LÀM ĐƯỢC !”
Không nên quá tin vào người đời, vào các máy móc, dù hiện đại đến đâu vẫn luôn có những sai sót vô tình và cả những nhẫn tâm cố ý. Biết đâu còn có cả một chủ trương “giảm sinh tối đa” để kế hoạch hóa dân số, nặng nhất là thúc ép xô đẩy người ta đến chuyện đành lòng phá thai, từ khước chính đứa con vô tội của mình, nhẹ nhất cũng gây cho gia đình người ta nỗi lo sợ, buồn sầu, khủng hoảng oan uổng suốt từ khi nghe kết quả siêu âm cho đến khi sinh con khỏe mạnh.

VÌ TÔI LÀ LINH MỤC…
Hôm nay, lại một “hôm nay” nữa, một hôm nay như mọi ngày, đời Linh Mục của tôi lại tiếp nối. Tôi chợt nhớ một bài giảng Tĩnh Tâm của cha Tiến Lộc dành cho các thầy Phó Tế của Hà Nội sắp “thăng chức” Linh Mục, cha nhắc đến một lời độc đáo của cha Antoine Chevrier của Tu Hội Prado, hình như bây giờ ngài đã được tôn phong Chân Phúc rồi, ngài bảo: "Un prêtre, c'est un homme donné, un homme mangé" ( Tôi dịch liều, không biết đã sát nghĩa chưa: “Linh Mục, đó là một con người bị đem cho đem tặng, một con người bị ăn ngấu ăn nghiến” ).

MÓN NỢ KHỔNG LỒ VÀ KINH KHỦNG VỚI CÁC THAI NHI
Hướng về Đại Hội Dân Chúa sẽ được mở ra liên tiếp trong những năm đặc biệt này của Hội Thánh Việt Nam, bên cạnh việc nhìn lại quá khứ để vui mừng tạ ơn Thiên Chúa, ắt là chúng ta cần phải dừng lại trong hiện tại để nhận diện những trách nhiệm của chúng ta, Giáo Sĩ cũng như Giáo Dân, Giáo Xứ và gia đình, trong lãnh vực giáo dục Đức Tin, giáo dục lương tâm Kitô Giáo. Rồi chúng ta còn phải định hướng được cho tương lai mình sao cho không lạc bước khỏi con đường mang tên Giêsu.

NGÀY GHI ƠN BỐ – FATHER’S DAY
Đây là tấm ảnh chụp bố tôi đang dắt tay tôi, thằng bé út ít, tan Lễ Nhà Thờ Phanxicô Đakao đi bộ về gần đến nhà. Lật mặt sau thấy ghi ngày 5.6.1966. Như vậy, dạo ấy bố tôi 50, bằng tuổi tôi bây giờ, còn tôi được 7 tuổi, cười toe hàm răng sún !

CUỘC “TRƯỜNG CHINH” BẢO VỆ SỰ SỐNG
Chín tháng trước, ba mẹ cháu đậu thai khi ngoài Hà Nội đang căng thẳng chuyện Đức Tổng Giám Mục Hà Nội bị Nhà Nước lôi ra tố khổ đòi giết, vậy là bây giờ cháu bé được đặt tên là... Giuse Ngô Quang Kiệt ! Vâng chúng tôi đã vui đến nỗi trào nước mắt được bế trên tay một  Giuse Ngô Quang Kiệt, hoa trái của của tinh thần Bảo Vệ Sự Sống !

“THÁNH THẦN, KHẤN XIN NGỰ ĐẾN...”
Vậy là “phát súng lệnh” từ một trong các vị thủ lĩnh cao nhất của Công Giáo Việt Nam đã nổ. Chỉ là viên đạn mã tử, chắc chắn không làm ai chết hay bị thương, nó chỉ muốn tất cả mọi người chú ý và khởi động cho một hành trình Marathon, y như trong Thế Vận Hội Olympic ! Thế nhưng ở đây chẳng phải là đua tài đua sức, mà chỉ là một “hành trình Cầu Nguyện”. Chúng tôi xin ví von với cuộc chạy Marathon bởi thiết nghĩ chuyện không đơn giản, không một sớm một chiều mà đạt tới đích, phải dài hơi, kiên trì, đổ mồ hôi sôi nước mắt.

“CÓ CHÚA CÙNG HOẠT ĐỘNG VỚI...”
Bây giờ thì tôi chợt nghiệm ra: tôi không được xét đoán người khác, nhất là xét đoán các phẩm trật Hội Thánh, tôi phải bắt đầu ngay từ chính mình, khởi đi từ việc đặt lòng tin một cách vừa quyết liệt vừa hồn nhiên vào Chúa Giêsu của chính tôi, nhất là tôi đã trót... chọn sống và chết trong Dòng Tu mang tên Chúa Cứu Thế nữa cơ chứ. Vâng, tôi phải làm lại từ đầu ! Còn kịp, 50 tuổi đời chưa phải là trễ !

“YÊU NHƯ THẦY YÊU...”
<= Xin nhấp chuột vào hình để xem phóng lớn
Bé gái người Sudan khốn khổ ấy cuối cùng có về được đến trung tâm cứu trợ hay gục chết ? Kevin khăng khẳng bảo là bé không chết đâu, bé đã được cứu. Nhưng các bạn đồng nghiệp, dư luận quần chúng và cả chính lương tâm anh vẫn cứ cật vấn anh gay gắt: hôm ấy anh đã làm gì cho bé ?

CHÚA LÀ CÂY - CON LÀ CÀNH - CHÚA LÀ BIỂN XANH - CON LÀ DÒNG SUỐI NHỎ
Xin cám ơn ít là có ba Linh Mục đã chuyển cho con cái "gen" DCCT: cha Nguyễn Tiến Lộc dạy con sự năng động và lòng bao dung xuề xòa; cha Vũ Khởi Phụng dạy con chiều sâu suy tư nghiệm sinh và nghề viết lách; cha Nguyễn Hữu Phú dạy con phải sống cho được cái diệu cảm khi dâng Thánh Lễ và giảng dạy Lời Chúa. Còn các cha DCCT khác thì thổi cho con cái dũng khí dám nói thẳng, nói thật mà bênh người nghèo, cái quả cảm đến nỗi liều lĩnh không khiếp sợ và chịu khuất phục trước bạo quyền thế gian.

“TÔI BIẾT CHIÊN CỦA TÔI, VÀ CHIÊN CỦA TÔI BIẾT TÔI”
Ít ra người ngoài Công Giáo họ không trách chúng ta vô tâm vô cảm, bàng quan đi bên lề những chuyện nhân sinh nóng bỏng của đất nước. Nhưng nhiều hơn, chúng ta mong đợi từng vị Mục Tử, và ước gì, toàn Hội Đồng các vị Mục Tử nhà mình, với tầm nhìn xa, với tấm lòng chạnh thương cũng sẽ hiểu được thao thức của đàn lũ hàng triệu con chiên con cừu, hay nói theo kiểu “Việt Nam hoá” thì là hàng triệu... con trâu, con nghé đang vểnh tai, dõi mắt đến gần như mòn mỏi !

“HÃY CỨU LẤY TÂY NGUYÊN KHỎI THẢM HOẠ BAUXITE ĐỎ”
Chúng ta biết nhiều tội ác đã và đang hoành hành trên quê hương chúng ta. Phá thai mấy triệu ca một năm suốt nhiều năm qua. Chúng ta đã im lặng. Nay Bauxite Đỏ có tác hại đến Sự Sống con người ra sao, chúng ta đọc và nghe hết, hiểu hết. Chúng ta lại vẫn im lặng. Và như thế chúng ta cũng sẽ rơi vào bi kịch đồng loã với thế gian độc ác, với những kẻ muốn giết chính “Đấng đã khơi nguồn Sự Sống” !

DÒNG SÔNG DÀI, BÊN LỞ BÊN BỒI...
Trời ơi, giá mà trên đời này đừng có ai phải đành đoạn phá thai, thì hàng triệu cháu bé mỗi năm sẽ được sống, sẽ được chào đời và được bú mớm nâng niu y như thế. Trên toàn cõi Việt Nam, khởi đi từ Nhóm Bảo Vệ Sự Sống ở Huế, đến nay sau gần hai mươi năm, đã có gần hai mươi Mái Ấm được các Dòng Tu ở các tỉnh thành mở ra, cưu mang được hàng mấy ngàn thai phụ và khai sanh được cho hàng mấy ngàn cháu bé. Thế nhưng con số vui mừng rộn rã tiếng cười trẻ thơ ấy chẳng thấm thía vào đâu so với con số hàng mấy chục triệu bào thai đã bị chấm dứt Sự Sống bằng đủ mọi phương pháp nội khoa và ngoại khoa dã man !

[1] 1 2 3 [1/3]
Nguyện xin THIÊN CHÚA chúc phúc và trả công bội hậu cho hết thảy những ai đang nỗ lực "chắp cánh" cho Quê hương và GHVN bay lên!